Ai BiếtTập 32 · Bài 176

Gió nhẹ mây về lảng vảng bayBầu trời bất tận chẳng hề phaiNhìn qua mắt nhắm luôn tồn tạiNghe bởi vô âm vạn cổ laiTính biết không ta đâu quái ngạiTâm như tuyệt ngã có nào haiChơn linh tối thượng luôn còn mãiỞ cõi phàm tình hỏi mấy ai.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 32 · Bài 176 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 32

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển