Bến- Thuyền18.04.2024

Nặng tình viễn xứ phiêu lưuCon thuyền tách bến viễn du sông hồDập dồn mưa nắng sóng xôCó khi đằm thắm nhấp nhô phiêu bồngDọc ngang khắp nẻo tây đôngLên ghềnh xuống thác chất chồng hiểm nguyTao phùng rồi lại phân kỳĐủ mùi nếm trải xá chi phong trầnNhiều khi chờ nặng nghĩa ânOán hờn sướng khổ tham sân không lườngLợi danh tình ái vấn vươngThành bại vinh nhục ghét thương bao lầnDại khôn được mất phú bầnXuôi buồm thuận gió nước nâng dặm trườngĐồng hành bạn lữ tựa nươngBao la man mác tuyết sương phủ mờƯu hoài tha thiết duyên tơKhông gian lồng lộng hững hờ mây giăngLững lờ đầy ắp bóng trăngNúi đồi thấp thoáng tung tăng ánh vàngGió mưa vùi dập bẽ bàngNắng về sưởi ấm chứa chan thấm tìnhDọc ngang khắp nẻo trường chinhThuyền mê cảnh lạ quên mình là aiChốn cũ giờ đã lạt phaiPhiêu lưu trôi nổi tương lai xa mờBến thì lặng lẽ đợt chờThời gian xa vắng ngẩn ngơ nỗi niềmMặn nồng nước chảy lặng imMong ngày tái ngộ thuyền tìm bến yênThuỷ chung còn đó vẹn nguyênDầu cho xa cách triền miên chẳng hềBao giờ thuyền lại trở vềBến luôn vẫn đợt tái tê can trườngBến thuyền chung thuỷ tựa nươngTình thuyền nghĩa bến vấn vương chẳng rờiThuyền đi lưu lạc tơi bờiNgược dòng thác lũ xa nơi bồng bềnhVượt qua tất cả thác ghềnhBuông đi gian khó chông chênh luân hồiNhẹ tênh từ ấy chia phôiThuyền xưa bến cũ đây rồi chứa chan.
Đăng ngày 18.04.2024 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển