Biết Ảo — 03.11.2025
Từ chốn vô minh phóng xuất raThêu dệt lắm trò khắp gần xaChờn vờn ngoại cảnh toàn hư giảThấp thoáng trong tâm chỉ mayaPhàm phu huyễn tưởng nơi trần hạTục luỵ mộng mơ cõi ta bàTường tri vượt thoát đừng nương gáChơn lý thường hằng mãi ở ta.
Diễn giải
“Biết ảo” là bước đầu của giác ngộ — khi ta nhận ra những gì từng cho là thật chỉ như bóng trăng trên nước. Từ vô minh mà vọng tưởng sinh, từ vọng tưởng mà thế giới hiện. Mọi cảnh bên ngoài đều do tâm phóng chiếu, lung linh như maya trong giấc mộng dài. Kẻ phàm mải chạy theo ảo ảnh, nên càng thấy đời rối ren; người tỉnh chỉ mỉm cười, vì biết chẳng gì ngoài tâm. Khi thôi nương tựa vào cái biết phân biệt, chân tri liền hiện — sáng rỡ, tịch nhiên, thường hằng trong chính “ta” xưa nay bất động.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 02.11.2025Ta LàChứng kiến ngây thơ mọi sự tìnhThảnh thơi quan sát chuyện phù sinhĐọc bài →Đăng 04.11.2025TaTôi đã hình thành có mọi điềuKhai sinh biến hiện biết bao nhiêuĐọc bài →Đăng 01.11.2025MơTừng giấc mộng đời khác là baoThế giới riêng tư vạn thuở nàoĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.