Biết Mình — 30.12.2025
Vô minh bám luyến phải sầu đauDầu sống ra sao có thế nàoBao điều giả tạm đừng nương náuMọi thứ phù du chớ dựa vàoTrần thế thoáng qua như mộng ảoNhân sinh thắm thoát tợ chiêm baoQuê hương thúc dục ta lai đáoTrọn vẹn tròn đầy chẳng trước sau.
Diễn giải
Biết mình không phải là hiểu thêm về bản thân, mà là thấy rõ nguồn gốc của khổ đau khi vô minh bám luyến. Mọi cảnh sống, dù thế nào, cũng chỉ là giả tạm; nương vào đó thì tất yếu sinh sầu. Khi nhận ra trần thế thoáng qua như mộng ảo, nhân sinh nhẹ tựa chiêm bao, tâm thôi tìm chỗ dựa nơi phù du. Chính lúc ấy, một tiếng gọi thầm lặng vang lên — không từ bên ngoài, mà từ cội nguồn sâu thẳm. Quê hương không ở phía trước hay phía sau, mà hiện diện trọn vẹn trong khoảnh khắc buông nương. Biết mình là trở về tròn đầy, không trước sau, không thiếu đủ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 29.12.2025Thấu TriệtNào có cách ngăn đâu có taKhông gian khác biệt bởi vì nhàĐọc bài →Đăng 31.12.2025Mừng XuânCàn khôn chuyển đổi dần xoayMột bầu vũ trụ đong đầy mùa xuânĐọc bài →Đăng 28.12.2025Không SợHồng trần biết rõ chốn vô thườngẢo ảnh phù du tợ gió sươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.