Chẳng Ai — 09.05.2025
Diễn giải
Trong cõi thâm sâu của thiền quán, chủ thể và đối tượng chỉ là bóng mờ vọng tưởng. Khi không còn ai để hỏi, chẳng còn gì để nắm giữ, thì tự tánh hiển lộ – không đến, không đi, không sinh, không diệt. Cái gọi là “tôi” chỉ là làn khói mỏng bay qua chân trời lặng lẽ. Chỉ thuần chơn là thật, vượt ngoài cả tri giác và ngôn từ.
Tôi là bí ẩn trọn xưa nayBiết được làm sao nỗi cảm hoàiThể xác mong manh cơn gió thoảngTâm tư chẳng thật áng mây bayKhông còn kẻ hỏi không ai nữaChẳng có người tìm chẳng có aiThuần chơn chỉ hỏi rồi siêu việtTự tánh sâu mầu tận bổn lai.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.05.2025XoáLảm nhảm vu vơ thật lạ kỳToàn là quá khứ nó thầm thìĐọc bài →Đăng 10.05.2025Chỉ ThấyMọi sự trần đời mộng tưởng thôiCũng như sương gió ở trên đồiĐọc bài →Đăng 07.05.2025Làm ChủChớ trụ vào đâu bất luận gìLuôn buông kẻ trụ chẳng còn chiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.