Cho — 16.06.2025
An bình thoái mái ngủ kho khoKho kho tự tại nên nghĩ choNghĩ cho oán hờn đừng nên cóNên có nghĩa nhân tự nó choNó cho an lạc rời gian khóGian khó hết rồi lấy gì loGì lo hết sạch còn đâu bỏĐâu bỏ đâu lưu đâu nhận cho.
Diễn giải
Trong tâm tĩnh tại, “cho” không còn là hành động của một cái tôi muốn giúp đời, mà là sự biểu hiện tự nhiên của bản thể rỗng rang. Khi không còn oán hờn, lo âu, sầu khổ — thì điều ta cho đi không phải là vật chất, mà là năng lượng thanh thản, là sự hiện diện lặng lẽ và đầy chất liệu hiểu thương. Bài thơ “Cho” là một hành trình buông bỏ đến tận cùng, để rồi nhận ra rằng khi không còn ai để “cho”, cũng chẳng có gì để “giữ”, thì lòng ta là vũ trụ mênh mông…
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 15.06.2025Dũng CảmẤp ủ vương mang phải não nềXua tan ảo giác chớ lầm mêĐọc bài →Đăng 17.06.2025NhậnVương sầu vướng luỵ vì ham lợiHam lợi bất nhân nên tả tơiĐọc bài →Đăng 14.06.2025Nhận DiệnBuông đi quá khứ bỏ tương laiChứng kiến bây giờ chớ lạt phaiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.