Chơn NhưTập 25 · Bài 154

Tri thức tạo ra mọi vấn đềRu hồn lữ khách trong cơn mêNghĩ lo vọng tưởng bao la ảoTạo cảnh phù sinh lạc lối vềThông thái càng nhiều càng trĩu nặngBầu trời u ám áng mây giăngChe mờ ẩn khuất màn đêm phủDập dồn mưa gió sóng tung tăngThanh tịnh an nhiên trong tĩng lặngKhông còn nhốn nháo với lăng xăngTrực nhận đang là ngay hiện hữuMây tan tỏ rạng cả vầng trăngRực rỡ huy hoàng đầy trống vắngRạng ngời ánh sáng vẫn thường hằngHóa công hào phóng luôn ban tặngChân lý diệu huyền chẳng cách ngănKhông có nhị nguyên không phân biệtVạn sự tùy duyên sống như nhiênMặc tình phù thế đang ẩn hiệnHòa nhập viên dung cõi diệu huyềnPhán xét luận suy xa thực tếĐồng ý hay không chớ có hềMặt trời vẫn sáng như thường lệVận hành hoàn vũ chẳng lệch xêNhững điều đã biết toàn vay mượnĐang biết chỉ là chuyện nhiễu nhươngSẽ biết mơ hồ trong hoang tưởngKhông biết thuần chơn khỏi suy lườngNhận diện vô tư nơi tĩnh lặngQuán chiếu thường tri chớ băn khoănThanh tịnh như nhau tâm trống vắngTa cùng tạo hóa vẫn thường hằngTrong có có không, không có cóRỗng lặng đương nhiên sẽ tự doTrống vắng có ai mà lấy bỏCòn gì đâu nữa để hẹn hòKhông ta làm sao mà có nóMất sạch mong cầu hết sầu loTrí tuệ quang minh đâu vào đóChứa ngập bóng trăng chẳng lụy đòPhật chính là ta nên sáng tỏNơi tâm có Phật hãy nhớ choThủy chung trọn vẹn luôn còn đóQuay vào hòa nhập khỏi lần dòDiễn đạt luận bàn rồi bày tỏNgôn ngữ truyền trao với ý lờiVăn tự âm thanh cùng sắc tướngToàn là giả tưởng tận trùng khơiChân lý hiện ra trong tĩnh lặngHam muốn không còn hết nhọc nhằnÁnh sáng rỡ ràng nơi trống vắngChơn không diệu hữu chẳng trí năngKhông hề ràng buộc không vướng bậnBuông đi vọng niệm hết băn khoănTường tri thuần nhất trong tịch lặngÁnh trăng hiển lộ rõ chị HằngChủ thể biến đi tan khách thểNhận biết thường tri chẳng tỉnh mêKho tàng ký ức đều trống rỗngHồi đầu tỉnh ngộ rõ đường vềBiết ta nào thật ai còn đóThấy cõi vĩnh hằng có gì loHiểu rõ tính không đâu lấy bỏNhập vào đại thể hết lần dòTương tác tương giao trong liên kếtNhất bổn khai sinh vẹn mọi bềTrở lại hoàn nguyên cùng rỗng lặngTự tại an nhiên chẳng đi vềKhông hề sinh diệt hay tăng giảmChẳng có mất còn với hợp tanSanh trụ dị diệt nơi cảnh tạmVô vi vĩnh lặng cõi Niết BànSinh linh vũ trụ đồng bổn tánhGiọt nước đại dương chẳng lệch xêCách biệt mong manh đời hưng phếNhập vào hòa hợp vẹn mọi bềCác pháp không tướng không sanh diệtHạt mầm trống rỗng thảy tùy duyênSinh ra phát triển thành rừng thẳmTrở lại thành không rất tự nhiênChứng kiến đang là hòa chúc tụngQuan sát chỉ như trọn thủy chungHỉ lạc từ bi nơi chủng chủngKhông tăng chẳng giảm thật viên dungMất còn tan hợp rồi sanh tửCó không được mất lẫn thiếu dưÂm thanh sắc tướng cùng ngôn ngữChữ nghĩa tâm tình với thật hưĐời đạo chính tà thêm lành dữHiền nhân tội phạm với nhân từXấu tốt đúng sai rồi đủ thứToàn là giả hợp chỉ đều NHƯVạn pháp là không trong rỗng lặngKhông sinh vạn pháp sóng tung tăngTâm không vũ trụ đều thanh vắngĐộng niệm đong đầy áng mây giăngTrần gian phủ mờ nhiều mưa nắngNhân thế nhọc nhằn cảnh lăng xăngBầu trời bất tận gồm thâu cảTịch lặng thanh trong vẫn thường hằngChơn tâm tối thắng không thừa thiếuTự tánh sâu mầu tận bao laMặc nhiên các pháp đều huyễn hóaBổn giác tinh nguyên cõi mahaVô đắc vô vi vô thật giảChẳng sắc chẳng không chẳng gần xaKhông tăng không giảm không nhân ngãChẳng thiếu chẳng dư chẳng chính tàĐường đời vạn ngã toàn hư giảNẻo đạo siêu linh ở trong taBình tâm nhận diện trong trầm lặngTừ ly thanh thản vượt ái hàThôi đi dừng lại rồi buông xảĐịnh yên an lạc sống chan hòaTùy duyên bất biến rành nhân quảBầu trời thuần tịnh nở ngàn hoa.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 25 · Bài 154 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 25

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển