Chứa — 03.06.2025
Nhiều điều muốn biết khắp trần đờiPhấn đấu quên mình chẳng thảnh thơiTừ nơi quá khứ còn mong đợiVới cả tương lai nó gọi mờiGóp nhặt vu vơ từ diệu vợiGồm thâu tạp nhạp tận mù khơiToàn đồ phế thải xưa nay tớiChất chứa đầy kho ở mọi thời.
Diễn giải
Càng chứa vào, tâm càng đầy vọng tưởng. Những điều gom nhặt từ quá khứ đến tương lai, từ học hỏi đến khát cầu… chỉ là bóng dáng của cái biết bị điều kiện hoá. Khi kho chứa ấy không còn tiếp nhận nữa, ánh sáng chân tâm mới rọi khắp. Không học thêm gì, không mang thêm gì — chỉ lặng lẽ gột sạch, để “biết” trở về với chính mình.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 02.06.2025NhưVăn minh triết học với ngôn từLuận bàn phân tích lại ưu tưĐọc bài →Đăng 04.06.2025Buông ThoátDòng đời thấm thoát bấy nhiêu thôiLãng phí vu vơ quá lắm rồiĐọc bài →Đăng 01.06.2025Nhận DiệnQuay vào quán chiếu tận trong tôiKhám phá khai thông tỏ rõ thôiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.