Chứng Kiến — Tập 27 · Bài 171
Nghĩ tưởng đang là biết nó rồiĐừng nên phán xét kệ đi thôiQuán sát điềm nhiên đâu có vộiNhìn vào tự tại chẳng tô bồiKhông hề tác ý điều hư dốiChớ có suy lường việc nổi trôiGiả huyễn mong manh như gió thổiTa người chứng kiến nó luân hồi.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 27
Cùng trong tập này
Tập 27 · Bài 169U MêDĩ vãng còn đâu giữ làm gìTương lai chả có tưởng mà chiĐọc bài →Tập 27 · Bài 173BiếtKhông gì để biết ở bên ngoàiChỉ biết từ trong chẳng đổi thayĐọc bài →Tập 27 · Bài 168Bất NhịTrong nhà khoảng trống của riêng tôiGiới hạn đành rành sẵn đó rồiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.