Chứng Kiến — 06.08.2025
Trần ai giả tạm rất thê lươngSao lại say nồng để tựa nươngLập thành huỷ hoại nên sầu khổBiến chuyển phù du nỗi đoạn trườngBổn tánh thường hằng không ảnh hưởngChơn tâm bất tận thoát tơ vươngNhận diện vô tư nên chẳng vướngBầu trời nào phải cảnh mù sương.
Diễn giải
“Chứng kiến” dạy ta đứng ở nơi bầu trời tâm: chỉ nhìn, không nương tựa, không ghì giữ. Hồng trần lập–hoại, hợp–tan, tất cả chỉ là làn mây thoáng; bầu trời không vì mây mà thêm bớt. Khi nhận diện vô tư, ta thôi rót mình vào điều giả tạm, chẳng còn say nồng những được–mất, hơn–thua. Bổn tánh thường hằng, chơn tâm bất tận—đó là chỗ an nhiên để quay về. Ở đó, mọi biến chuyển thành bài học, mọi sầu khổ hóa mỏng như sương. Chỉ cần làm người chứng: thấy mà không vướng, biết mà không bám—tự do liền hiển lộ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 05.08.2025Một ThoángĐến với nhân gian biết cảnh đờiHợp tan sinh tử chuyện đầy vơiĐọc bài →Đăng 07.08.2025Thanh TịnhChỉ vì ham muốn có nào yênChối bỏ phù du chẳng luỵ phiềnĐọc bài →Đăng 04.08.2025Tương HợpChớ phải vương mang sự hiểu rồiTrải điều chưa biết mới tinh khôiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.