Đáng Đời — Tập 32 · Bài 121
Mắc mớ chi nào để tựa nươngAi kêu bám luyến cái vô thườngDo đâu phải bận bao hình tướngNguyên cớ ra sao đắm sắc hươngAi bảo mê say rồi chấp vướngTội gì ấp ủ lại sầu vươngNên mau tỉnh ngộ đừng hoang tưởngVượt khỏi trần duyên thoát đoạn trường.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 32
Cùng trong tập này
Tập 32 · Bài 119Xây MộngBám lấy hư danh quyết giữ gìnÔm bao mộng ước lại cầu xinĐọc bài →Tập 32 · Bài 123Tản MạnLặng lẽ bâng khuâng cứ rộn ràngYêu thương thổn thức với hoang mangĐọc bài →Tập 32 · Bài 118Ôm MơẤp ủ cơn mơ vẫy gọi mờiĐua theo chiếc bóng khắp cùng nơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.