Đáng ĐờiTập 32 · Bài 121

Mắc mớ chi nào để tựa nươngAi kêu bám luyến cái vô thườngDo đâu phải bận bao hình tướngNguyên cớ ra sao đắm sắc hươngAi bảo mê say rồi chấp vướngTội gì ấp ủ lại sầu vươngNên mau tỉnh ngộ đừng hoang tưởngVượt khỏi trần duyên thoát đoạn trường.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 32 · Bài 121 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 32

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển