Dính Mắc — 05.02.2026
Phát minh khai hoá để trau dồiToàn trong giới hạn của ta thôiDương thế ngập tràn nơi tự ngãThượng cảnh đong đầy ở tận tôiXây dựng phụng thờ từ sâu thẳmHình thành kính bái tận xa xôiViễn vông suy tưởng rời nguồn cộiLoanh quanh luẩn quẩn chốn luân hồi.
Diễn giải
Bài thơ này chỉ thẳng một điều rất sâu kín: ta tưởng mình đang tu, nhưng thật ra đang bận chăm sóc cái “tôi”. Ta phát minh thêm lý lẽ, dựng thêm hình thức, tôn thờ thêm điều cao xa… để rồi càng ngày càng rời nguồn cội. Dính mắc không chỉ là bám vào tiền tài hay tình cảm, mà còn là bám vào tri thức, công phu, danh nghĩa, và cả “cảnh giới” mình tưởng đã đạt. Khi mọi thứ đều quay về phục vụ tự ngã, thì dù đứng trước đạo cũng vẫn còn luân hồi. Chỉ cần thấy ra — liền nhẹ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 04.02.2026Tường TriNghĩ suy vọng niệm chỉ phàm tìnhTựu trung tất cả cũng vì mìnhĐọc bài →Đăng 07.02.2026BiếtĐã biết quẩn quanh chốn luân hồiĐóng khung chấp thủ cho cái tôiĐọc bài →Đăng 04.02.2026Tỉnh NgộLuyến ái đua tranh có nghĩa gìTham cầu vọng tưởng để mà chiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.