Đoàn Viên14.12.2024

Ưu tư trầm lắng cảnh dạt dàoXa lánh hết thôi nỗi khát khaoDĩ vãng chập chờn đầy mộng ảoTương lai chập choạng tợ chiêm baoBâng khuâng hai nẻo đời và đạoKhắc khoải thời gian vội qua mauMột kiếp làm người bơ vơ quáÂm thầm thổn thức nỗi niềm đauĐã biết bao đời từng kiến tạoGiàu sang sự nghiệp với công hầuNhiều thời lừng lẫy huy hoàng đóCó được bao lâu nghĩa gì đâuTạo hoá non sông xưa nay vẫn...Linh động đổi thay cuộc vận hànhỨng hiện muôn trùng luân lưu chuyểnVĩnh cửu như nhiên hoặc qua nhanhBao giờ cũng thế đâu dừng lạiThời gian thấp thoáng rất mong manhTrôi qua lặng lẽ vào vô tậnLộng lẫy bao la bầu trời xanhChạnh lòng thân phận buồn canh cánhLàm sao ra khỏi kiếp loanh quanhKhông còn lệ thuộc theo dòng chảyTrở về nguồn cội luôn sẵn dànhSầu tư vương vấn miền tục luỵẤp ủ đắm say chuyện thế nhânVay trả phong trần nhiều lận đậnPhù du còn mất biết bao lầnDù phải thế nào đành cũng vậyLặp đi diễn lại tự xưa nayGiấc mộng trường canh ai có thấyTỉnh thức mau thôi chớ ngủ hoàiĐừng tự đoạ đày rồi than tráchThoát ra thanh thản sống thong dongNon nước bao la trời lồng lộngUng dung an lạc chốn trần hồngNghiệp duyên thời vận luôn tiếp nốiDo mình dựng lập cứ sanh sôiDừng lại xóa tan đâu còn nữaTất cả tuỳ tâm bởi ta thôiChập chờn trôi qua là quá đủNhiều kiếp tới lui để mà chiBỏ đi ly biệt nghìn xưa cũHoà cùng đại thể, thoát âm uRỗng sạch thanh trong, rời sinh tửXa nơi giả tạm, lánh phù duKhông cảnh lang thang miền viễn xứSông về với biển tự ngàn thu.
Đăng ngày 14.12.2024 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển