Đời ĐạoTập 27 · Bài 151

Suốt ngày nói chuyện tâm linhLinh không bởi tận lòng mình ra saoThư văn giáo lý thuộc làuRồi đem lải nhải khác nào trong chimSâu mầu ở tận con timSao đi hướng ngoại mà tìm ước mơTừ xưa cho đến bao giờLuận bàn chỉ có ngẩn ngơ nhân tìnhTừ tâm mới có thánh linhĐừng đi lảm nhảm rồi tin ý lờiƯu tư động niệm buồn ơiToàn là ảo ảnh mù khơi mây hồngNăm uẩn khai triển viễn vôngCăn trần thể xác đồng lòng điểm tôLang thang khắp nẻo sông hồKiếm tìm địa vị cơ đồ giang sơnÁi ân tiền của thiệt hơnMuốn ham thèm khát chập chờn phàm phuMở miệng thì nói tôi tuMà lòng nham hiểm âm u chẳng chừaHam ăn thích ngủ dối lừaCòn thêm lắm chuyện gió mưa sự đờiPhu thê bám luyến không rờiMưu cầu tham đắm đầy vơi nỗi lòngĐi xuôi về ngược long đongKiếm tìm chân lý để hòng thăng hoaTô son đánh phấn vì taLàm cho cái ngã phình ra lớn dầnÂm thầm cứ mãi tham sânMà luôn lảm nhảm ta cần thoát lyRồi đi phán xét thị phiĐạo mầu thì lại tin nghi bất thườngHam mê danh lợi tình trườngChìm vào phù phiếm vấn vương nỗi niềmBao giờ mới biết lặng imTừ nơi trống vắng để tìm chính taThôi đừng có mãi ba hoaKhông nên tất bật gần xa dãi dầuĐua theo sắc tướng công hầuÂm thanh ngữ nghĩa bể dâu thăng trầmĐời người có được bao nămMê si tục lụy giam cầm chính taChìm trong cảnh khổ mơ hoaHưởng thụ say đắm lân la bạc tiềnLàm cho thế giới ngã nghiêngTạo ra chiến cuộc đảo điên thế trầnMiệng thì nói trọng nghĩa ânMà lòng thầm lặng tham sân đủ điềuHơn thua phán xét ghét yêuĐúng sai hay dở dập dìu thiệt hơnĐiều chi thì vẫn trách hờnBao giờ tất thảy ta hơn mọi ngườiDèm pha cố chấp từng lờiKhuyên người xả bỏ cho đời thanh caoMiệng luôn nói chuyện ngọt ngàoMật thiết niềm nở đổi trao ân tìnhTrái lòng thì lại miệt khinhÂm thầm thể hiện là mình trung tâmNhìn đời khiếm diện sai lầmBảo thủ hờn trách truy tầm khắp nơiTâm tư cứ mãi rối bờiLo lạy cầu khẩn Phật Trời ban ơnLễ nghi cúng vái van lơnMuốn cần đủ thứ sao hơn mọi ngườiGiúp đời thì lại rất lườiNhỏ mọn ích kỷ chỉ tươi bên ngoàiCuộc đời chẳng biết vì aiDo tham nên mãi đổi thay lập trườngCó lợi thì lại tựa nươngNghe đâu linh hiển cúng dường cầu xinPhước đức danh vọng ái tìnhThành công rạng rỡ quang vinh đủ đầyHối lộ từ khắp đó đâyKinh doanh siêu lợi ngất ngây men đờiTâm tư cứ mãi rối bờiCho ta trên hết tuyệt vời thánh minhMiễn sao tất cả vì mìnhCống cao ngã mạn miệt khinh xa gầnNghe ai quyền thế kết thânTiếng tăm giàu có ân cần lân laGặp người nghèo khổ lánh xaThấy ai hoạn nạn cho là nghiệp cănSuốt ngày giáo lý thi vănKhuyên người tu chỉnh dạy răn đủ điềuLý luận nhân quả đọa siêuTiên tri giảng dạy bao nhiêu thánh hiềnNoi gương các đấng Phật TiênNói nhiều đạo nghĩa diệu huyền siêu nhiênTôn thờ kính bái Thần TiênBôn ba khẩn nguyện mọi miền sao linhĐộng cơ thôi thúc vì mìnhAi khuyên thì lại bất bình khó ưaRa sao thì mãi chẳng vừaThế nào đi nữa vẫn chưa hài lòngNên đời cứ sống long đongĐau thương khổ lụy chất chồng đắng cayBâng khuâng khắc khoải ưu hoàiBuồn cho số phận mỉa mai nhân tìnhLoanh quanh luẩn quẩn vô minhKhông hề biết được chính mình là aiTrôi lăn lạc lối đọa đàyChơi vơi đắm lụy buồn thay bao đờiLang thang vất vưởng khắp nơiBơ vơ lạc lõng mây trời mong manhNhư chim cứ mãi chuyền cànhÁnh trăng dưới nước long lanh chập chờnSương giăng tuyết phủ nhiều hơnĐêm trường giá lạnh cô đơn mịt mùBầu trời bóng tối vây buMưa rơi rớt nhẹ nhạc ru chạnh lòngCôn trùng réo rắc trần hồngNghe xa tiếng vọng bên dòng suối reoThương cho cuộc sống bọt bèoBuồn cho nhân loại gieo neo cơ hànThảm thay cho cảnh bẽ bàngTiếc thay ai đó không màng quả nhânKhổ thay khắp nẻo đường trầnLầm thay tục lụy tảo tần trả vayLuân hồi cứ mãi vần xoayĐeo mang dục vọng ngất ngây say nồngCanh trường nức nở lệ lòngNghe như giá buốt trời đông phủ đầyHạnh phúc thì lại ngất ngâyQuên đi đạo lý đong đầy lòng thamDầu cho bất nhẫn cũng camMiễn sao được lợi là ham nhảy vàoKhông cần ân nghĩa trước sauMê mờ lặn hụp nôn nao phong trầnĐắm mùi tục lụy bất nhânPhê bình chỉ trích kẻ gần người xaBảo thủ ganh tị kêu caĐong đầy tệ trạng vì ta đó màBất hạnh thì lại xót xaVan xin khẩn nguyện Phật Ma thương tìnhCầu sao cho được hiển linhChung qui cũng bởi vì mình van lơnSuốt ngày cứ mãi ngã nhơnCòn đòi giải thoát qua cơn hiểm nghèoDầu bao xuống núi lên đèoCuộc đời như thể bọt bèo nào hơnThì thầm thủ thỉ van lơnKhông thành thì mãi trách hờn đắng cayThành rồi thì lại quên ngayQuay về tính cũ mỉa mai khôi hàiXoay vòng cứ thế đọa đàyVào ra khắp chốn trần ai lâu rồiChạnh lòng nhân thế than ôi!Làm sao thoát khỏi để hồi quê xưaKhông còn sống cảnh gió mưaKhông còn đọa lạc đẩy đưa kiếp đờiĐau thương khổ lụy buồn ơiÂm thầm nhập chốn đạo trời đổi thay***Vượt qua giấc mộng đêm dàiXa lìa nơi cõi trần ai dãi dầuBỏ đi những việc không đâuBuông đi số phận bóng câu đoạn trườngAi ơi! Đừng mãi tiếc thươngCõi trần chỉ có thê lương não nềQuay vào đạo pháp cùng vềNghe lời Thầy Tổ thoát mê ly trầnChơn tâm tỏa sáng trong ngầnKhông gian chẳng có mây tầng mù sươngPhàm tình bỏ lại chẳng vươngBuông đi tất cả vô thường nhiễu nhươngĐâu còn luyến ái tựa nươngXa lìa cõi tạm đau thương sự đờiQuyết lòng chẳng thể buông lơiMặc tình nhân thế đầy vơi thăng trầmTrở về bổn tánh chơn tâmDĩ vãng giờ đã xa xăm lụi tànHết rồi cái thuở lầm thanLàm chủ toàn thể giác quan của mìnhTrung dung giữ trọn đức tinKhông còn bản ngã bất bình trách thanMình xây địa ngục trần hoàngBiết rồi xóa sạch thiên đàng hiện raNguyên nhân ở tại lòng taQuỉ Ma Tiên Phật có xa đâu nàoĐạo mầu không thể thấp caoLinh ứng sẵn đó hãy mau soi vàoĐi qua một thoáng trần laoRỗng không vắng lặng tiêu dao thanh nhànTu hành chớ có luận bànKinh sách giáo lý chỉ đàng ta điThư văn ngôn ngữ lễ nghiSưu tầm kiến giải toàn ghi sơ đồBiết rồi thoát cả hữu vôHiểu rồi chớ có điểm tô phong trầnThoát ra trải nghiệm chuyên cầnBỏ luôn trí tưởng để gần lý sâuTâm không ý rỗng nhiệm mầuVắng lặng thanh tịnh một bầu minh quangSiêu linh vượt khỏi trần hoàngỞ ngoài tâm trí chẳng màng nghĩ suyCùng vào một cõi huyền viQua rồi đối đãi tin nghi lụi tànTánh không bất nhị huy hoàngTrần đời biến sạch thiên đàng hiện raVô minh vì bởi tâm maBây chừ Phật hiện bởi ta tan rồiĐi qua cái thuở luân hồiChơn linh hiển lộ tinh khôi nhiệm mầuVô trí tỏ rõ lý sâuHoàn cầu rực rỡ một bầu linh quangHết rồi sinh tử lỡ làngĐâu còn cái thuở bất an phong trầnChân tâm vĩnh cửu vô ngầnNhị nguyên ngã chấp tham sân tiêu rồiChỉ còn tính biết tinh khôiXa rời đồng hóa kéo lôi thân phàmMất rồi tất cả muốn hamTự do thoát tục nhà giam tan tànhCõi trần thì rất mong manhCũng như giấc mộng năm canh mơ màngĐến khi tỉnh dậy ngỡ ngàngTrần gian thành cõi Niết Bàn siêu linhBây chừ ta biết được mìnhCùng trong tạo hóa tánh linh tương đồngTâm không tất cả đều khôngKhải lộ tan biến cái vòng tử sinhBuông xả phó thác quang minhĐi vào bổn tánh vô hình vẹn nguyênThường hằng bất tận siêu nhiênÂn huệ tràn ngập thiêng liêng vẹn toànTư tưởng ngôn ngữ chẳng cònĐâu gì diễn đạt sắc son vẹn nguyềnViên mãn nhập cõi uyên nguyênVào trong đại định như nhiên rạng ngờiBiết toàn vũ trụ xa vờiKhông hề biết được ta thời vô minhVào trong biết được nơi mìnhBên ngoài phảng phất bóng hình trong tâmTrí huệ xóa sạch mê lầmQua rồi cái thuở mình lầm chính ta***Bầu trời lấp lánh ngân hàÁnh trăng vằng vặc đều là có nhauĐêm trường như thể tô màuDồi dào viễn cảnh tiêu dao sông hồThiên nhiên mặc sức điểm tôCũng như biển cả sóng xô vui đùaXa đưa một thoáng gió lùaThiên nhiên vận động theo mùa giỡn chơiBình minh rực rỡ nơi nơiĐánh thức muôn loại tách rời bến mêSắc không không sắc liền kềGiao thoa ẩn hiện chẳng xê lệch cùngHuyền vi biến hóa trùng trùngTheo dòng định luật chập chùng chuyển xoayRỗng không rồi lại đong đầyPhù du diễm ảo ngàn mây phiêu bồngTruyền lưu nối nhịp mênh môngSinh trụ dị diệt tiếp vòng quả nhânGiao kề nối kết liên thânTương sinh khắc chế rồi dần về khôngBầu trời vẫn mãi thanh trongThường hằng bất tận đại đồng viên dungVô thủy rồi vẫn vô chungHòa cùng vũ trụ tương phùng thoát mêĐâu còn cái thuở ủ êHết rồi cái cảnh đi về xôn xaoNhập vào cõi tạm trần laoNhư là dạo cảnh chẳng nao lòng nàyChơn tâm không thể nhiễm lâyLinh hồn nào có ngất ngây men đờiAn nhàn tự tại thảnh thơiChỉ làm lữ khách rong chơi vậy màNgũ uẩn giờ đã cách xaLục căn phương tiện gọi là chia vuiSắc không không sắc ngậm ngùiHình tướng sanh diệt đã lùi về khôngCấu tịnh tăng giảm cũng đồngVô minh lão tử viễn vông mơ hồTứ đế nào có hữu vôLý trí như thể sóng xô mây hồngKhông còn quái ngại nơi lòngHết rồi cái thuở long đong ưu phiềnXa rời mộng huyễn trần miềnQua rồi cái thuở đảo điên nhân tìnhRã tan vọng tưởng u minhLuôn trong chánh niệm thanh bình vô tưTùy duyên tất cả đều nhưTịnh lạc trường cửu bất hư diệu huyềnVô thượng tối thắng thiêng liêngVượt qua toàn thể đến miền âu caMaha bát nhã mật đaMột bầu vũ trụ giao hòa vẹn nguyênThành tựu trở lại trần miềnDắt dìu hộ độ cứu yên muôn loàiĐạo mầu chánh pháp sáng soiKhông còn cảnh giới luân hồi triền miênTrở về cùng cõi Phật TiênHòa vào Tịnh Độ thiêng liêng nhiệm mầu.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 27 · Bài 151 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 27

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển