Đổi ĐờiTập 28 · Bài 94

Từ đâu xuất hiện vào đờiBàng hoàng bỡ ngỡ chơi vơi thẫn thờNào hay có biết đâu ngờQuen dần với buổi ban sơ mịt mờChập chờn tỉnh tỉnh mơ mơVui đùa thoải mái hững hờ thanh trongAn bình tư lự ấm nồngLung linh ẩn hiện trần hồng phất phơ***Qua rồi cái thuở ngây thơThanh xuân tuyệt đẹp ngẩn ngơ sự tìnhLao vào thế giới vô minhHăng say chiến đấu nhục vinh thăng trầmTrần ai tập nhiễm truy tầmVăn minh tiến hóa gieo mầm tơ duyênLợi danh quyền thế đảo điênÁi ân dục lạc triền miên thảm sầuVinh hoa phú quí công hầuPhu thê quyến thuộc ngõ hầu xênh xangLàm sao cho được huy hoàngThế nào cũng phải rỡ ràng vang danhLo toan tính toán trường canhHơn thua thủ đoạn đấu tranh không ngừngMiễn sao cho được lẫy lừngLàm sao vẫn mãi tưng bừng vàng sonGian tham vơ vét mót bònHam cần tất cả cúi lòn van xinVì tôi trọn vẹn cho mìnhCủa tôi trên hết nhục vinh cam đànhLo toan bận rộn vây quanhMặc tình nhân quả đua tranh chẳng nhườngGây bao tội nghiệp vô lươngTạo bao oan trái bi thương não nềCàng tham thì lại càng mêCàng mê thì lại tỉ tê sự đờiĐời luôn cám dỗ gọi mờiMời vào tục lụy tả tơi chuốc sầuSầu tư vì quá dãi dầuDầu ra sao nữa lo âu ngập trànTràn đầy nỗi khổ trần gianGian truân vất vả lầm than lụy phiềnPhiền cho cõi tạm nhân duyênDuyên sanh vạn sự đảo điên mịt mùMù mờ bám luyến phù duDu phương lạc lối thiên thu đọa đàyTrót rơi vào chốn trần aiRu hồn cõi mộng đêm dài u mêChìm trong tục lụy não nềBơi trong biển khổ ê hề bi thươngVào ra lên xuống đoạn trườngTrải qua vô số thê lương phong trầnTrần đời quá đỗi tham sânSân si tạo dựng vô ngần thê lươngQua rồi vạn kiếp còn nươngCưu mang nặng trĩu vấn vương tơ sầuBao đời đủ loại cơ cầuLàm sao đo được nông sâu biển đờiCứ đầy nào có hề vơiTrôi lăn khổ lụy tơi bời đắng cayMơ đêm rồi lại đến ngàyDầu ai lay tỉnh nào hay biết gìLang thang vào chốn trần niBơ vơ lạc lõng mê si mịt mùSay nồng cái chốn phù duCuộc đời cứ mãi âm u vật vờĐâu ngờ vẫn ngủ trong mơLang thang lặn hụp ngẩn ngơ tiêu điềuNhục vinh thành bại quá nhiềuHợp tan được mất quạnh hiu đêm trườngCuộc đời nào biết sao lườngÂn tình oán hận ghét thương dập dìuBuồn phiền đố kỵ rồi yêuNồng nàn tha thiết lại nhiều trái ngangCưu mang hạnh phúc lỡ làngVui tươi hớn hở chứa chan lệ lòngNghịch chướng rồi lại tương đồngBình yên tiềm ẩn gió giông đâu ngờCuộc trần như cõi trong mơMấy ai giữ vẹn bến bờ ái ânThủy chung vạn kiếp bao lầnVừa gieo gió Sở mây Tần từ lyChưa vui lại tiếp sầu biNiềm tin che đậy hoài nghi ẩn tàngThành công chứa đựng lỡ làngThắng lợi chưa có dở dang đợi chờVinh rồi phải nhục ai ngờCòn liền với mất duyên tơ sẵn dànhTử luôn núp ở sau sanhĐường đời lắm nỗi mong manh dã tràngBơi trong bể khổ lầm thanChìm trong tục lụy bất an chập chờnLo toan tính toán thiệt hơnĐồng lòng rồi lại trách hờn ghét ưaÔi thôi ! Biết mấy cho vừaTương giao tích lũy lọc lừa lẫn nhauTừ ngoài xã hội rồi vàoThân bằng quyến thuộc xôn xao lợi quyềnPhu thê con cháu đảo điênCùng nhau đóng kịch vì tiền là hơnĐời như sân khấu bất nhơnRộn ràng nhốn nháo vô ơn bạc tìnhLọc lừa hơn thiệt trọng khinhĐạo nghĩa liêm sĩ ân tình còn chiTiểu nhân thì lắm quyền uyCuộc đời chỉ biết phong bì là hơnTranh thủ rồi lại vô ơnBất trung bất hiếu bất nhơn phũ phàngLộng hành cứ mãi lây lanLàm cho thế giới điêu tàn thê lươngLàm cho nhân loại đoạn trườngGây cho đạo đức kỷ cương không cònLuân thường nghĩa lý héo mònQuê hương dân tộc nước non lụi tànQuỉ ma thì lại làm cànTạo bao địa ngục trần gian đọa đàySâu mọt tràn ngập buồn thayVét vơ chụp giựt công khai lộng hànhQuân tử thì lại vắng tanhTrượng phu ẩn khuất phải đành bi aiXuất hiện thì lại đọa đàyVới bao oan trái mỉa mai sự đờiNgậm ngùi nức nở đầy vơiThương thay phận bạc khắp nơi dãi dầu***Vào trong tôn giáo ngõ hầuTựa nương đạo pháp bấy lâu vô tìnhGởi trao tất cả niềm tinLòng thành nguyện ước cầu xin an lànhĐâu ngờ cũng rất mong manhChùa cao tượng lớn tranh giành chúng sinhCũng vì cái bã hư vinhĐều là giả hiệu huyền linh chẳng cònTranh đua khai thác mót bònTrang hoàng hình thức héo mòn nội dungXôn xao rộn rã tưng bừngLễ nghi lý thuyết chỉ ưng cậy nhờLợi dụng tín ngưỡng trông chờBao nhiêu danh lợi kẻ khờ ban choMa tăng cứ mãi nhỏ toÂn tình thắm thiết quanh co hẹn hòLòng tham ẩn khuất ai dòMưu cầu chất chứa một kho không lườngNhơn sinh quá nỗi bi thươngĐời người nghiệt ngã thê lương não nềĐoạn trường khổ lụy ủ êLầm than bế tắt tái tê can trườngÂm thầm nức nở tơ vươngLàm sao thoát khỏi nhiễu nhương dãi dầuTrần đời sao lắm bể dâuSinh linh sao quá lo âu muộn phiềnCơ hàn khó thể được yênTrái ngang oan nghiệt trần miền gian truânBao giờ mới có mùa xuânBao giờ mới được tưng bừng âu ca***Chuyến đò thì cứ trôi quaChập chờn biển khổ bao la sóng dồiGió lùa còn lắm mây trôiTrăng treo quạnh quẽ trên đồi cô liêuMong manh sương phủ lạnh nhiềuIm nghe trống vắng quạnh hiu canh trườngVe ngân khúc nhạc thê lươngHình như phảng phất mùi hương núi rừngĐóm bay nhấp nháy chập chùngLửa hồng sưởi ấm thủy chung thâm trầmNgân hà lấp lánh xa xămKhắp nơi im lặng tối tăm vô tìnhBơ vơ ở cõi u minhMập mờ chập choạng nhơn sinh mơ màngTrôi lăn khắp cõi trần hoàngBiết bao gian khó lầm than dãi dầuTâm tình chất chứa một bầuTrùng trùng tiếp nối ngõ hầu hoan caDập dồn lắm nỗi xót xaBao nhiêu thế hệ lướt qua âm thầmThời gian xóa sạch chẳng lầmMuôn loài vạn loại biệt tâm giả từAn bài ở tận thiên thưMột thời rồi phải từ từ ra điTương phùng ẩn chứa biệt lyVui mừng rồi cũng ai bi lệ sầuThành công đổi lấy dãi dầuTham cầu khắc khoải lo âu muộn phiềnHơn thua khổ lụy triền miênNgã nhân phân biệt đảo điên sự tìnhVinh quang thấp thoáng miệt khinhVừa lòng kèm với bất bình đan xenYêu thương rồi lại ghét ghenTrượng phu lẫn lộn thấp hèn vây quanhSinh ra thì tử đã dànhVới bao thành quả mong manh chập chờnBôn ba khắp chốn thiệt hơnCuộc đời cứ mãi ngã nhơn hững hờKiếp đời sao quá bơ vơTình đời chập choạng ngẩn ngơ can trườngDòng đời mấy nỗi tơ vươngChợ đời lắm cảnh bi thương phong trầnThói đời bất nghĩa vô ânBao đời hỗn loạn cũng dần trôi quaNhìn đời sao quá xót xaBiết đời như thể maya vậy màBình minh rồi lại chiều tàDầu sao cõi hạ cũng là phù duĐi trong cõi mộng xa mùMiên man vọng ảo thiên thu diêm phùTranh đua phấn đấu mặc dùBơi trong biển khổ âm u đêm dàiĐau thương khổ lụy trần aiBiết bao oan trái trả vay trường kỳTham sân rồi lắm mê siChất chồng bất hạnh ai bi não nềBuộc ràng trách nhiệm lê thêNghiêm trang chững chạc liền kề nhiễu nhươngChập chờn mộng huyễn vô thườngBi ai nức nở đoạn trường phù sinhBao trùm viễn tưởng vô minhĐong đầy kiến chấp lung linh kiếp đờiCông danh sự nghiệp đầy vơiCơ đồ gấm vóc một thời vàng sonÁi ân quyến thuộc cháu conVô thường phủi sạch có còn chi đâuTàn phai chập choạng bóng câuGiang san biến đổi bể dâu bao miềnXoay vòng nhân quả triền miênLuân hồi vay trả xích xiềng cho nhauLầm than chất chứa thương đauĐeo mang vướng mắc trần lao nghẹn ngàoƯớc mơ rồi lại khát khaoMong cầu đủ thứ làm sao an bìnhBao giờ mới hết vô minhKhi nào thoát được tử sinh kiếp đờiNgậm ngùi thân phận than ôi!Thương thay vạn thuở nổi trôi lụy phiềnBuồn thay ở cõi trần miềnKhổ thay nhân thế triền miên đọa đàyTiếc thay thảm cảnh ưu hoàiLầm thay vẫn mãi lắt lay nhọc nhằn***Đêm trường diệu vợi vầng trăngNước trong in bóng tung tăng ánh vàngThiên nhiên lặng lẽ mơ màngKhông gian rộng mở chứa chan một bầuIm lìm quạnh quẽ canh thâuHình như có giọt mưa ngâu rụng dầnHạ đi thu lại trong ngầnGiá băng phủ lấy tấm thân cơ hànXuân nồng thắm đượm bình anXoay vòng vận chuyển rỡ ràng tươi xinhQuay vào đạo pháp quang minhTrở về nguồn cội huyền linh sẵn dànhBỏ đi sắc tướng mong manhBuông đi số phận tử sanh luân hồiMột lòng nhất dạ tu bồiXa rời tục lụy chia phôi thân phàmÂm thầm rửa sạch lòng thamẨn tu xóa hết nhà giam của mìnhKhông còn vướng bận nhục vinhĐâu còn ấp ủ bất bình đắng caySống trong chánh niệm nào phaiXa rời phán xét đúng sai bất thườngThanh bần đạm bạc rau tươngQuên đi cõi tạm nhiễu nhương ưu phiềnHết rồi cảnh ngộ nhị nguyênQua rồi trót lỡ đảo điên mơ hồÁi ân danh lợi cạn khôTham cầu dục vọng nhiễm ô tan tànhMặc tình phù phiếm qua nhanhThôi đi thế sự tranh giành giấc mơNgây thơ như kẻ dại khờVứt đi ân oán duyên tơ thuở nàoThanh bình trống vắng tiêu daoTrái tim nhân hậu dạt dào từ biGiúp đời thoát khỏi trần niTâm hồn tịnh lạc chẳng gì đeo mangUng dung nơi cõi trần hoàngTấm lòng rộng mở thênh thang lạ kỳĐâu còn tính toán nghĩ suyHết rồi sướng khổ ai bi thuở nàoThức rồi mới biết chiêm baoTỉnh rồi mới thấy trần lao tuyệt vờiĐường hoàng mặc sức rong chơiNhàn cư tự tại thảnh thơi rừng thiềnChơn tâm quá đỗi diệu huyềnTràn đầy pháp giới thiêng liêng nhiệm mầuMình cùng tạo hóa xa đâuTròn đầy vĩnh cửu một bầu minh quangRỗng không chiếu sáng rỡ ràngVô biên bất tận huy hoàng tối linhQua rồi số kiếp phù sinhĐâu còn cái thuở vô minh mịt mờQuay về bến giác vô bờNương vào Thầy Tổ tôn thờ Phật TiênNoi gương các đấng thánh hiềnGiúp dân độ thế xa miền khổ đauHết lòng trọn dạ cùng nhauThăng hoa thoát tục dạt dào từ biLy trần nhập cõi huyền viToàn là Tịnh Độ tức thì khắp nơiMuôn loài vạn loại đồng thờiHòa vào đại đạo sáng ngời linh quangTrần gian xuất hiện Niết BànCùng chung pháp giới thênh thang hiệp hòaHoàn cầu mở hội hoan caThiêng liêng bất diệt bao la nhiệm mầu.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 28 · Bài 94 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 28

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển