Đổi Đời — Tập 30 · Bài 39
Bám luyến vầng mây cứ nổi trôiVương mang gió lộng cảnh chia phôiQuen rồi khó bỏ nên nông nổiCố chấp đành cam phải kéo lôiTách bến sang sông như mở hộiLên bờ để lại nước dần trôiÁnh sáng bao la rời bóng tốiCòn ai ở đó để luân hồi.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 30
Cùng trong tập này
Tập 30 · Bài 37Tự mãnCho rằng hiểu biết tất còn nguỞ tận tâm tư quá mịt mùĐọc bài →Tập 30 · Bài 41Tự HàoGia tài tích lũy thật dồi dàoTủi hận đong đầy nỗi khổ đauĐọc bài →Tập 30 · Bài 36Mù QuángNghĩ tưởng ta đây thấu triệt rồiCho rằng tớ đấy giỏi nhân đôiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.