Đời NgườiTập 30 · Bài 173

Từ chốn vô biên tiếp nối nhauTruyền lưu kết chặt mối tương giaoTồn sinh ứng hóa cùng nương náuVạn kiếp khai thông tự thuở nàoTheo dòng nghiệp quả rồi lai đáoXuất hiện bàng hoàng thỏa khát khaoTừ buổi ban đầu còn ngơ ngáoNgây thơ trong sáng chốn trần laoCái thuở nằm nôi đầy lơ láoLệ thuộc trông chờ quá ngọt ngàoPhát triển âm thầm càng tuyệt hảoHồn nhiên thoải mái vội qua mau***Chập chững vào đời đầy bỡ ngỡVa chạm điều gì cũng nên thơVương vấn cưu mang từ bao thuởMới lạ ngỡ ngàng phải ngẩn ngơPhiêu lưu dấn bước nhiều lầm lỡHình thành vạn sự ở trong mơƯu tư nặng trĩu âu duyên nợNgang dọc xông pha bỏ dại khờHọc đòi phù phiếm, ôi! đủ cỡTham cầu phát triển tự ban sơDấn thân từng trải bao nguyên cớSay đắm ái ân đến không ngờLăn lóc phong sương nhiều hăm hởSay đắm phiêu lưu lạc bến bờNuôi chí bình sinh đầy trăn trởNếm trải tình đời phải ngẩn ngơLuyến ái nồng nàn rồi thương nhớVinh nhục thăng trầm cảnh bơ vơVui buồn sướng khổ sầu nức nởƯớc vọng đeo mang cứ đợi chờ***Chắt mót bao điều cho cuộc sốngGiữ gìn chăm sóc cả tấm lòngBôn ba dũng mãnh đầy hy vọngPhấn đấu kiên cường lẫn ước mongTạo dựng cơ đồ thêm biến độngXây đắp giang san lập chiến côngHy sinh lý tưởng nhiều hoa mộngRạng rỡ vàng son dưới ánh hồngNghiệt ngã gian truân đời gió lộngHết xuân rồi hạ lại thu đôngXoay vòng biến chuyển theo truyền thốngVay trả cho nhau cảnh tương đồngĐạt thành thắng lợi thì nồng thắmChiến thắng vinh quang thật cao thâmThất bại phai nhòa xa vạn dặmTình xưa nghĩa cũ biết đâu tầm***Đủ thứ trò đời làm sao tưởngThế thái nhân sinh khó thể lườngRơi vào dục vọng đành phải vướngGặm nhấm bi ai nỗi đoạn trườngCái giá tương quan cùng thụ hưởngSướng vui cân xứng nỗi đau thươngThuận lợi huy hoàng kèm nghiệp chướngVinh quang một thuở lại thê lương***Dựng lập gia đình lo bảo vệTrách nhiệm chu toàn vẹn mọi bềCho nhau tất cả không câu nệƯớc nguyện hoàn thành chẳng lệch xêChắt chiu gìn giữ dầu hưng phếLàm tròn bổn phận đạo phu thêChăm sóc cho nhau không chậm trễVất vả gian nan cũng chẳng hềRàng buộc đeo mang như thường lệCuộc sống trôi qua cứ kéo lêĐủ thứ chuyện đời sao mà kểNgọt bùi cay đắng dạ tái têTruyền thống hoàn thành trong quan hệMỗi người mỗi nẻo thuở đi vềRồi cũng trôi qua như bóng xếGiả biệt từ ly cảnh não nề***Cuộc đời mấy nỗi ai soi thấuBởi mê trần thế phải chuốc sầuCưu mang ấp ủ rồi lưu dấuCông danh dục lạc chứa một bầu***Điều gì nghiệt ngã bằng đấu tranhHỗn loạn nào hơn với công danhÁi ân nặng trĩu không gì sánhTình đời nhiễm độc mãi vây quanhĐêm trường quạnh quẽ sương thấm lạnhThấy đời phù phiếm quá mong manhLơ lững trăng treo sao lấp lánhThoang thoảng hương đưa gió qua mànhẤp ủ gối chăn mộng đã thànhSay mê bóng tối suốt trường canhBơ vơ lạc lõng trong cô quạnhVũ trụ màu đen vẫn sẵn dành***Rồi đây tất cả sẽ trôi quaPhù sinh mộng huyễn có chi làThấp thoáng một thời đành mất cảTheo dòng định phận cuộc đời taTrời trong thanh vắng mênh mông quáSấm chớp mây bay phủ sơn hàMịt mờ giá lạnh mưa tầm tãKhông gian tĩnh lặng thật bao laĐừng nên bám luyến điều hư giảVạn sự rồi đây sẽ phôi phaTừ không sinh trưởng rồi tàn tạTrở lại hoàn không vậy đó mà***Nhị nguyên đối đãi vòng luân chuyểnTa cứ mê say khó được yênLuẩn quẩn loanh quanh luôn tiếp diễnTrói buộc đeo mang tạo xích xiềngThời gian dài ngắn luôn ẩn hiệnĐời ý nghĩa gì cõi trần miềnVay trả cho nhau bao điều kiệnGây nhiều tội nghiệp khổ triền miênNhững gì ảo ảnh đừng lưu luyếnBao thứ phù du chỉ lụy phiềnỞ ngoài thưởng thức từng diễn biếnĐối đãi không còn với nhị nguyênPhàm tục thường tình xin tống tiễnXa lìa vọng tưởng sống bình yênĐam mê dục vọng liền tan biếnTừ bi trải rộng khắp trần miềnTrời trong rạng rỡ vầng dương hiệnÁnh sáng huy hoàng thật vô biênPháp giới hòa đồng cùng diện kiếnTạo hóa linh thông rất diệu huyềnNương theo giả tạm là phương tiệnẢnh hưởng làm chi cuộc biến thiênMuôn chung vạn sự không xao xuyếnBất biến đồng thời thảy tùy duyên***Một kiếp thành người đâu phải dễHãy mau tỉnh ngộ bỏ cơn mêVào đời chập choạng liền bóng xếLàm sao biết được nẻo đi vềĐừng nên lãng phí rồi câu nệDành cho những thứ quá lê thêĐộc hại trầm luân đành dâu bểBuông ra giải thoát trọn tình quê***Sống cho vạn loại thì nên sốngSống chỉ vì ta quá chơi ngôngSống trong bất tử đâu hư vọngSống như phàm tục chỉ uổng côngSống luôn tỉnh thức xa cõi mộngSống tròn hiện hữu chẳng cầu mongSống theo phù phiếm là hư hỏngSống bởi đam mê thật viễn vôngSống dầu sao nữa tâm vẫn trốngSống có thế nào dạ mãi trongSống nơi nhân thế lòng bất độngSống đời như thị tợ hư không.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 30 · Bài 173 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 30

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển