Giờ ĐâyTập 29 · Bài 167

Dĩ vãng không còn đã thoáng quaDư âm vọng lại thuở xưa xaRớt chốn tâm tư mây huyễn hóaChìm nơi ký ức gió sương phaNên mau nhận diện rồi buông xảKhẩn thiết tường thông để thoát raThực tại chu toàn cùng tất cảThường hằng tuyệt diệu thật bao la.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 29 · Bài 167 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 29

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển