Giống Khác — Tập 24 · Bài 57
Hiền nhân khờ dại giống nhau cùngKhông trong lý trí vẫn ung dungNgười thoát ra rồi nên tự chủKẻ đánh mất đi chẳng biết dùngHiền nhân khờ dại giống nhau chungĐâu hề ly biệt với tương phùngNgười ngoài sanh tử tâm an lạcKẻ mặc mất còn dạ mông lungHiền nhân khờ dại mối tương phùngNghĩa gì thông thái với điên khùngNgười thì bất nhiễm không liên kếtKẻ đâu ảnh hưởng chẳng ngại ngùngHiền nhân khờ dại giống nhau nhiềuKhông hề khiêm tốn hay tự kiêuNgười thì bác ái không ân oánKẻ lại tự nhiên chẳng ghét yêuHiền nhân khờ dại giống nhau màQua rồi phân biệt chuyện chính tàNgười thì thánh thiện cùng vô ngãKẻ không tục lụy lẫn người taHiền nhân khờ dại giống nhau aĐời có ra sao vẫn khì khàNgười thì bình đẳng đâu quen lạKẻ không cao thấp hoặc gần xaHiền nhân khờ dại giống nhau khôngĐâu hề vướng bận ở trong lòngNgười thì trống vắng không kỳ vọngKẻ chẳng chứa gì chẳng ước mongHiền nhân khờ dại giống nhau gìQua rồi kính trọng hoặc khinh khiNgười thì tĩnh lặng không tác ýKẻ đâu nhận thức với nghĩ suyHiền nhân khờ dại giống nhau chiNhị nguyên trần cảnh có ra gìNgười thì dẹp sạch bao tình lýKẻ hết giữ buông chẳng tin nghiHiền nhân khờ dại giống nhau kỳCuộc đời thôi kệ có màng chiNgười thì vạn sự luôn hoan hỉKẻ dẫu ra sao vẫn cười khìHiền nhân khờ dại giống nhau thayBa thời mất sạch hết ưu hoàiNgười luôn trống vắng đâu ngần ngạiKẻ mãi không ngơ đã an bàiHiền nhân khờ dại giống nhau rồiCan chi còn mất với luân hồiNgười không phân biệt cùng nhân ngãKẻ chẳng đo lường nó với tôiHiền nhân khờ dại giống nhau đâyKhông lo phá hủy hay đắp xâyNgười vẫn hồn nhiên đâu bỏ lấyKẻ lại chẳng màng chẳng dở hayHiền nhân khờ dại giống nhau đầyBầu trời phủ kín gió cùng mâyNgười tợ không gian nhưng vẫn thấyKẻ như sương tuyết có nào hayHiền nhân khờ dại giống nhau thôiHơi đâu cố chấp chuyện qua rồiNgười thì tự tại không dời đổiKẻ luôn bình thản chẳng trau dồiHiền nhân khờ dại giống là baoỞ ngoài tham vọng với đổi traoNgười sống điềm nhiên không khách sáoKẻ đâu biết tới chẳng xôn xaoHiền nhân khờ dại giống nhưng haiCùng ở cõi đời cảnh khác thayNgười thì sáng tỏ thanh cao mãiKẻ lại mê mờ sống an bàiGiống nhau nào có được như nhauĐâu hề vướng bận chuyện trần laoNgười đã thoát lên tròn lẽ đạoKẻ thì chưa tới khó bước vàoHiền nhân khờ dại sống đơn côiLuyến ái đam mê đã hết rồiNgười thì phủi sạch thênh thang dạoKẻ chẳng vương mang sống nổi trôiHiền nhân ở ngoài bao diễn biếnThuận thiên hòa nhập trước muôn duyênKẻ dại bất phân nên tùy tiệnNghịch thuận đều không chẳng lụy phiềnHiền nhân qua rồi bao ước vọngHam muốn tham cầu cũng bằng khôngNgười thì xóa sạch nơi cõi mộngKẻ khờ luẩn quẩn chốn trần hồngHiền nhân an lạc cảnh diệu huyềnVô sự thanh cao thật bình yênKẻ dại ngang nhiên vô điều kiệnChẳng có chẳng không chẳng tư riêngHiền nhân vô sự không bình phẩmĐang là chứng kiến sống thong dongKẻ khờ tự nhiên đâu phán xétChẳng nghĩ chẳng lo chẳng có khôngHiền nhân tỏ ngộ không tịnh độngThoát khỏi phàm tình đã suốt thôngKẻ khờ mê tỉnh đều bất kểTrong ngoài trần thế cũng mặc lòngHiền nhân hơn thiệt có ra gìThôi kệ trò đời chẳng tiếc chiKẻ khờ lợi hại đâu hề nghĩNào màng thương ghét với thị phiHiền nhân biết được mình không biếtTự tại thanh nhàn sống an nhiênKẻ khờ không biết mình không biếtVô ý vô tình chẳng cử kiêngHiền nhân thoát khỏi bao buộc ràngThanh tịnh hồn nhiên thật bình anKẻ khờ không vướng cùng bám chấpĐâu hề lo sợ với hoang mangHiền nhân dạo cảnh như cơn gióĐi qua cõi thế ánh sao băngKẻ khờ tồn tại màn sương khóiTrôi nổi trần đời áng mây giăngNhị nguyên tồn tại sao lường đượcThông thái dại khờ khó phân minhBiết ai còn mê rồi ai tỉnhLẫn lộn vàng thau chốn phàm tìnhTrong này có nọ thay phiên mãiKhác nhau tỉ lệ suốt chiều dàiTăng giảm đan xen cùng tất thảyKhông hề biệt lập cho những aiNếu còn vô minh còn đối đãiTrộn lẫn cho nhau nỗi ưu hoàiDầu có ra sao rồi cũng hoạiChợ đời muôn mặt thật mỉa maiHơn thua vinh nhục rồi khôn dạiHợp tan còn mất lại đúng saiSinh tử luân hồi xoay vòng mãiQuanh quẩn vậy thôi tận xưa nayThấu triệt vượt qua không ngần ngạiThanh tịnh định yên huệ tâm khaiĐâu hề phân biệt đâu lỗi phảiNhìn qua thế sự thật khôi hàiNhân sinh đắm lụy lòng tê táiThi đua tạo tội thảm thương thayRa tay cứu giúp không ngần ngạiCùng nhau thức tỉnh thoát đêm dài.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 24
Cùng trong tập này
Tập 24 · Bài 55Tùy TaMuôn hình vạn trạng vẫn trung dungNối mạch khai thông cứ điệp trùngĐọc bài →Tập 24 · Bài 59Rỗng LặngÁnh mắt nhìn vào chớ kiếm tìmNơi đây tỏa sáng hiện trong timĐọc bài →Tập 24 · Bài 54Do TaTất cả nơi mình vốn tự doKhông gì bắt buộc phải lần dòĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.