Hòa Hợp — Tập 27 · Bài 8
Vắng lặng mênh mông tịch mịch đầyIm nghe tất cả phút giây nàyĐối diện cùng ta trong tính thấyNhìn mình với nó vẫn còn đâyTuy hai chỉ một vô biên đấyChỉ một mà hai bởi động gâyHợp nhất hoàn nguyên nên lộng lẫyBầu trời rực rỡ chẳng còn mây.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 27
Cùng trong tập này
Tập 27 · Bài 6Hồi QuangThường tri quán chiếu ở nơi mìnhBỏ quách lìa xa chốn thế tìnhĐọc bài →Tập 27 · Bài 10Vì SaoẤp ủ làm chi bóng chị HằngNồng nàn tiếng gió thổi lùa trăngĐọc bài →Tập 27 · Bài 5Mê MờĐua theo ngoại cảnh để quên mìnhTạo dựng cơn mơ thật thắm tìnhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.