Hỏi Phật — 06.01.2026
Con nghe lời Phật tu thật chămMòn mỏi trông chờ vẫn biệt tămCầu xin khẩn nguyện nhưng xa thẳmBái lạy phụng thờ biết đâu tầmTừng đi tìm kiếm từ muôn dặmGian nguy khó nhọc đã bao nămSao vẫn mịt mờ con buồn lắmChừng nào tương ngộ mối tình thâm?
Diễn giải
Câu hỏi này không phải chỉ hỏi Phật, mà là tiếng thở dài rất thật của người tu. Tu chăm, cầu nguyện nhiều, bái lạy không thiếu, mà vẫn thấy xa xăm — vì ta đang tìm Phật như tìm một người ở ngoài mình. Đi muôn dặm, trải bao năm, mệt mỏi là phải. Nhưng Phật không ở nơi để đến, cũng không ở thời gian để chờ. Khi thôi trông mong, thôi cầu xin, thôi hỏi “bao giờ”, thì khoảng cách tự tan. Ngay trong nỗi buồn mịt mờ ấy, nếu lặng lại và nhìn sâu, con sẽ thấy: Phật chưa từng rời — chỉ là con quay đi quá lâu mà quên mất ánh sáng đang sẵn trong chính mình.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 05.01.2026Hồi QuangChớ có mê lầm cảnh Phật MaSuy lường xét đoán khắp gần xaĐọc bài →Đăng 07.01.2026Vướng LuỵAi cũng ham ra khỏi ngục tùXa lìa cõi tạm chốn âm uĐọc bài →Đăng 05.01.2026Định LuậtChớ có đồng lòng hoặc chối từRa ngoài trí thức thật vô tưĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.