Hư Thật — 25.09.2025
Sự đời sum họp lại chia phôiVận chuyển liền khi cứ vậy thôiLấp lửng chờn vờn cơn gió thổiLờ mờ thấp thoáng áng mây trôiCó cái thường hằng không sáng tốiCòn điều bất biến mãi tinh khôiẢo diệu sâu mầu cùng một khốiLiên thông hiệp nhất chẳng luân hồi.
Diễn giải
Trong dòng đời biến chuyển, ta thường vướng vào cái đến – đi, hợp – tan, thật – hư. Nhưng tất cả chỉ như mây trôi trước bầu trời rộng lớn. Mây có đổi dời, trời vẫn lặng lẽ. Cái bất biến ấy không thuộc sáng tối, chẳng dính còn mất, chỉ là tánh chân thường hiển lộ. Khi thấy được, ta thôi loay hoay giữa hợp tan, và an trú vào sự trọn vẹn vốn chưa từng rời bỏ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 24.09.2025ThứcKhi ta đã thức giấc mơ tanRực rỡ bình minh bóng tối tànĐọc bài →Đăng 26.09.2025Tri ÂnTạo Hoá cho ta đã thật nhiềuThâm ân nặng trĩu biết bao nhiêuĐọc bài →Đăng 24.09.2025Như GươngTrôi qua ý nghĩ chậm hay nhanhHãy nhớ lưu tâm chẳng đấu tranhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.