Không Biết — Tập 30 · Bài 116
Tỏ tận muôn chung chẳng biết mìnhĐều toàn vọng ảo với vô minhRượt lấy cầu vồng rồi bám dínhĐua theo chiếc bóng chỉ hư vinhĐã biết ta rồi là thức tỉnhThông rành sự thật vững niềm tinKhông cần nghĩ tưởng cùng suy tínhChơn lý phơi bày rõ sự tình.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 30
Cùng trong tập này
Tập 30 · Bài 114Mù MờTa đã là ta vạn kiếp rồiTheo dòng định phận khắp luân hồiĐọc bài →Tập 30 · Bài 118Con NgườiỞ giữa trung tâm mọi nẻo đườngHài hòa tổng hợp khắp muôn phươngĐọc bài →Tập 30 · Bài 113Có KhôngĐã có con rồi mới có chaLàm vua thống trị tạo sơn hàĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.