Là Vậy — 01.01.2026
Ra ngoài động niệm cõi thường hằngThoát khỏi phân chia hết nhố nhăngTa đâu hiện hữu đừng lo lắngNó chẳng tồn sinh chớ nhọc nhằnTràn ngập vô biên đầy ánh nắngChứa chan bất tận phủ mưa giăngVũ trụ bao dung luôn gởi tặngKhông gian diễm tuyệt toả đầy trăng.
Diễn giải
“Là vậy” không phải lời kết luận, mà là cái thấy vượt ra ngoài mọi động niệm. Khi thoát khỏi phân chia, cái “ta” từng lo lắng cũng tan theo, vì chưa từng thật có. Những gì gọi là “nó” cũng không cần phủ nhận, bởi vốn không tự tồn sinh. Trong khoảng lặng không đối đãi ấy, sự sống tự hiển lộ: ánh nắng tràn ngập, mưa giăng chan chứa, không gian bao dung vô tận. Vũ trụ không ban phát cũng chẳng giữ lại, chỉ âm thầm hiện hữu. Và trong sự diễm tuyệt đầy trăng ấy, ta không cần hiểu gì thêm — chỉ an trú, và nhận ra: mọi sự vốn là vậy.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 31.12.2025Hoàn NguyênĐổi thay qui luật vẫn vậy rồiTạo hoá vận hành cõi luân hồiĐọc bài →Đăng 02.01.2026Thoát RaNhốn nháo sanh linh mãi rối bờiTrải qua vô số chuyện đầy vơiĐọc bài →Đăng 31.12.2025Mừng XuânCàn khôn chuyển đổi dần xoayMột bầu vũ trụ đong đầy mùa xuânĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.