Liên HoànTập 23 · Bài 132

Chú ý gần xa chỉ phí hoàiChạy theo chiếc bóng chốn trần aiLoanh quanh luẩn quẩn vì khôn dạiNhốn nháo lăng xăng việc đúng saiVạn nẻo đường đời đâu phải tráiXưa nay cõi thế thật khôi hàiNghĩ tưởng vu vơ bao lợi hạiLo toan tính toán suốt đêm ngàyCông danh sự nghiệp rồi tình áiMất còn tan hợp tận xưa nayNghiên cứu sưu tầm thành thông tháiĐạo đời tà chính chuyện tương laiGia đình hạnh phúc thêm con cáiTrách nhiệm nhân duyên lại miệt màiThân quyến buộc ràng đang tồn tạiBạn lữ đeo mang suốt dặm dàiNhục vinh lợi hại đầy oan tráiNồng nàn thắm thiết lại chua cayChiến thắng vinh quang cùng thất bạiƯớp mộng ươm mơ thật mỉa maiCứ thế trôi qua lòng tê táiToàn là huyễn mộng chớ an bàiÔm mây bắt gió đâu tồn tạiĐánh mất đời ta có nào hayChớ mãi cầu an lo trốn chạyHững hờ lạnh cảm trái tim chaiHối lộ van xin rồi lễ báiNặng nợ phong trần cứ trả vayBiết ta vẫn ngủ còn đang ngáyThức dậy mau đi hãy đổi thayĐừng để suy tàn đành hủy hoạiThời gian xóa sạch bóng mây bayCô quạnh ẩn cư chốn non đàiLiên hoa xuất hiện chẳng tàn phaiRực rỡ thơm nồng vô quái ngạiThanh tịnh hồn nhiên huệ tâm khai***Gió thổi qua mành đọng lại gìĐừng nên luyến tiếc đến rồi điTrăng soi lấp lánh từ vạn kỷNước chẳng lưu tình lúc từ lyVạn kiếp trôi qua không ngừng nghỉVay trả cho nhau suốt trường kỳNhị nguyên đối đãi từ vô thủyĐeo mang nặng trĩu để mà chiXảy ra biến hiện do tác ýĐộng niệm liên hồi bởi thầm thìĐam mê quyến rũ đời khổ lụyLuyến ái tham cầu lại mê siVừa lòng đẹp dạ thì hoan hỉTrái ý nghịch tâm chuốc sầu biBiện luận thấp cao bao tình lýPhân chia phán xét có ai bìThêu dệt vẽ vời từ khởi thủyChế biến gây ra cảnh lâm lyHạnh ngộ tương phùng rồi thủ thỉTrong tâm lặng lẽ cũng rù rìHết chuyện vu vơ liền nhảm nhíTin tưởng che mờ nỗi hoài nghiTạo ra thế giới bằng tâm tríDựng lập cõi mơ chốn trần niBao cảnh nhân sinh đầy khả dĩVào đời quyến rũ rất lâm lyKhông thể nhường ai dầu đã phỉTận cùng mất trắng lệ trào miHoài niệm xa xưa rồi tích lũyẤp ủ tương lai để nhâm nhiKhắc khoải ưu tư thường rủ rỉPhất phơ chiếc bóng cứ liền khiBao la tưởng tượng điều huyền bíPhóng tác mênh mông lắm diệu kỳKhuyến khích khuyên răn rồi cấm kỵPhù du ảo ảnh phải từ lyCó thật gì đâu dầu một tíGiả tạm phù du chớ thực thiHỉ xả buông ra đừng tích lũyMuôn duyên thấp thoáng chỉ cười khì***Lướt nhẹ đi qua khắp nẻo đờiTang bồng nhẹ gánh chuyện đầy vơiTâm tư trống rỗng lòng phơi phớiÝ tưởng tan đi quá tuyệt vờiThấp thoáng trần ai xa diệu vợiChờn vờn cõi thế vạn trùng khơiMặc cho ái dục cùng danh lợiNghĩa gì lôi kéo với gọi mờiKhông còn ước vọng cùng mong đợiChẳng có lăng xăng với thảnh thơiBỏ hết xa xưa rời cũ mớiBuông đi mộng tưởng khắp muôn nơiKệ ai khi dễ hay ca ngợiVướng bận làm chi bởi ý lờiChợ đời nhốn nháo nào lui tớiSắc không không sắc chỉ một thờiKhổ sầu ngang trái ai gây hỡiĐam mê bám luyến phải tả tơiNhuộm màu tục lụy do… vì… bởi…Đọa lạc trầm luân sống lả lơiKhai sinh vạn pháp từ tâm khởiSóng nổi ba đào biết bao thờiLý trí tan đi thênh thang với…Quang minh rực rỡ chiếu rạng ngờiKhông còn bản ngã lòng thư thớiChấp chặt vương mang phải rối bờiChân lý nhiệm mầu không thể gởiTừ nơi động niệm chỉ trò chơi***Vũ trụ mịt mờ rộng bao laBiết đâu nguồn cội chốn quê taĐất trời diệu vợi mênh mông quáLàm sao trở lại để về nhàĐường trần viễn xứ nhiều phương ngảVạn thuở luân hồi đã trải quaTới lui lên xuống thôi từng đãXoay vòng vận chuyển cứ vào raPhù trần các cõi đâu gì lạPhong sương nếm trải cảnh ta bàVẫy vùng ngang dọc trong thiên hạDầu có ra sao chẳng chi là…Một thời thi thố rồi từ tạSum họp tương duyên lại cách xaLăn lóc gian nguy đầy vất vảThành bại thế nào cũng phôi phaUng dung tự tại đời phong nhãVọng nguyệt phơi sương dưới trăng ngàTình đời phủi sạch cho thong thảXuân về đất nước nở ngàn hoaHồng trần để lại cho thiên hạHồn nhiên thanh tịnh thoát ta bàOán ân thuận nghịch xin từ tạTâm hồn mở hội khúc hoan caTrống vắng yên bình lòng hỉ xảNhập vào bổn tánh cõi mahaVui chơi chỉ biết cười kha khảVạn pháp giai không chỉ khì khà***Lang thang lạc lõng nơi vô địnhChập chùng trôi nổi kiếp phù sinhKhắc khoải lần dò thêm nghĩ tínhMiên man chới với chốn phàm tìnhDục vọng đam mê còn bám dínhMưu cầu khoái lạc thích hư vinhLàm sao biết được đâu tà chínhCách nào tiên đoán số phận mìnhĐạo lý thiêng liêng thì bất kínhPhàm phu tục lụy lại cầu xinHơn thua tất cả không nhường nhịnHọa đến kêu than thật hãi kinhTham vọng đua tranh cần hưng thịnhHơn thua chiến đấu mất thanh bìnhTiểu nhân quân tử rồi trung nịnhThế thái trò đời cứ trọng khinhNgang dọc xông pha cuộc viễn chinhOai phong lẫm liệt chốn phàm tìnhThành công rạng rỡ bao huyền bínhRồi phải tạ từ chớ cầu xinSáng tạo vu vơ đeo bám dínhSuy lường ảo tưởng đặt niềm tinCăn trần tạo lập bao mê tínNgũ uẩn xây nên cõi hữu hìnhĐạo pháp làm sao để giữ gìnKhẩn nguyện van nài cứ lặng thinhLo sợ nghĩ suy không thanh tịnhĐộng niệm mong cầu mất quang minhThoát khỏi nơi ta như hiệu lịnhBỏ lại sau lưng chớ ngoái nhìnSoi chiếu trong lòng cho thức tỉnhGiao hòa trọn vẹn chốn huyền linh***Vào trần bất nhiễm chẳng tơ vươngTự tại thong dong trước vô thườngBao nhiêu cám dổ không hề vướngMặc tình nhân thế bỏ suy lườngHiểu đời huyễn mộng toàn hoang tưởngBiết rõ nhân sinh lắm nhiễu nhươngThuận cảnh đồng hành cùng nghiệp chướngẨn chứa vàng son lại đoạn trườngÝ niệm vô minh liền biết ngượngSoi chiếu nội tâm mãi tận tườngThuận với cơ trời đừng có bướngKhẩn thiết khiêm cung để tựa nươngHy sinh cống hiến là vui sướngThấp thoáng vòng đời chớ luyến thươngNhiệm mầu đạo pháp là vô lượngXa rời cõi tạm cảnh thê lươngẨn cư thoát tục luôn an dưỡngTrọn dạ thành tâm để cúng dườngVô vi chân đạo không hình tướngBản thể siêu linh chốn tựa nươngĐừng có tham cầu đòi ban thưởngHướng về thầy tổ lấy làm gươngPhúc đức dồi dào là thịnh vượngTấm lòng nhân hậu tỏa thiên hươngRa ngoài tính nghĩ đừng tưởng tượngBỏ đi địa ngục với thiên đườngBao dung độ lượng đâu cần hưởngThanh bình vắng lặng hiện Tây Phương***Cô đơn băng giá cảnh mùa đôngQuạnh quẽ đìu hiu khắp núi sôngTrăng soi diệu vợi lung linh bóngNước lững lờ trôi chảy theo dòngĐi qua vạn thuở còn tồn đọngCưu mang ẩn chứa nỗi hoài mongNặng trĩu niềm riêng trong cuộc sốngHòa chung số phận cũng tương đồngXây mơ ấp ủ đầy hy vọngViễn cảnh nên thơ ở nơi lòngDo mê, ham, muốn… nên biến độngPhấn đấu hơn thua cảnh bão giôngVì tôi của tôi nên phước mỏngVạn nẻo đường trần lắm gai chôngÁi ân trói buộc gây nòi giốngSự nghiệp công danh nợ chất chồngTạo ra địa ngục thường cháy bỏngChiếm đoạt tranh đua cảnh bất côngVội vàng hối hả nên nôn nóngNgập tràn mưa gió với cuồng phongTrái ngang ân oán càng dồn đốngTội lỗi thâm sâu phước đức nongTham sân vị kỷ tình thêm mỏngHoang tưởng nhiều đời thật viễn vôngVô minh vướng mắc bao truyền thốngẢnh hưởng truyền thừa tận tổ tôngDù có thuận hòa hay kình chốngĐều toàn huyễn ảo chẳng suốt thôngTấm lòng bác ái làm nền móngThoát ra mộng huyễn cõi trần hồngLạc an thanh tịnh lòng vẫn trốngQua rồi vạn thuở đã chơi ngôngNgộ rồi thức tỉnh tan tành mộngTrở về nguồn cội hội Hoa LongKhông mây rạng rỡ trời lồng lộngChân lý hiện ra ở tâm không.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 23 · Bài 132 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 23

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển