Lời Ngỏ — Tập 22
Tôi may mắn được đọc nhiều tập thơ có chung một tựa là Bóng Nguyệt của tác giả Võ Minh Tâm, Pd Hoằng Lộc, một ẩn sĩ, thi sĩ, hiền sĩ .Và một duyên lành đã cho tôi được gặp ông vào buổi “Họp báo ra mắt Tập Thơ Pháp Bóng Nguyệt”, nghe ông đàm đạo về nhân tình thế thái, vũ trụ rộng lớn bao la, phủ bóng xuống cõi nhân gian từ trùng trùng kiếp kiếp… không khởi đầu và kết thúc, có chăng là hiện tượng thành bại qua mỗi giai đoạn lịch sử nào đó. Như những nạn đại hồng thủy, cuồng phong… cuốn phăng tất cả. Để rồi khởi lại từ đầu mà ta không đủ tầm để hiểu biết, nhận ra. Bất kỳ sự vật, việc nào cũng đều có một quá trình, từ hình thành cho đến phát triển, ở một trạng thái, tiến đến suy bại, cuối cùng bị hủy diệt… rồi lại tái sinh.Thương cho thân phận phù duVòng đời vô tận thiên thu nghẹn ngàoVà con người – chủ thể chính trong thơ, tôi đọc như cảm nhận được mình ở đó, tự suy ngẫm để răn dạy chhính mình.Tình yêu, thứ gia vị ngọt ngào xen lẫn cay đắng của con người, luôn làm cho chúng ta luẩn quẩn trong đó, cuốn lấy tâm hồn ta khó có gì tách ra được. Như một thứ bùa mê sưởi ấm con tim, giúp chúng ta vượt qua giông bão của cuộc đời.Người xưa như bóng chim tăm cáChẳng thiết soi gương uổng gót ngàTrăng khuya mơ dáng ai buồn bãẨn khuất trong mây khỏi khóc òa…Phàm là con người, không ít thì nhiều cũng vướng mắc hỉ, nộ, ái, đan xen trong từng suy nghĩ của một vấn đề nào đó xảy ra với mình.Bất hạnh khổ đau nhớ Thánh ThầnCúng vái cầu xin lắm nghĩa ânVui tươi đầy đủ thì quên mấtSung sướng thỏa lòng lại bất nhânTừng câu chữ thơ ông thấm đẫm đạo lý, mang tính triết lý nhân quả. Hướng vào Phật pháp khéo léo, làm cầu nối mang tính giáo dục sâu sắc lại nhân văn, chánh niệm. Từng câu thơ ấy thấm đẫm tình người hòa vào một nhân sinh quan mênh mông của vũ trụ.Ông biết tận dụng vốn tu tập Phật pháp để chuyển thành những câu thơ đi vào tâm thức người đọc. Có thể nói những tập thơ Bóng Nguyệt giúp đạo và đời nối lại cùng nhau, đan xen không rời để cùng đồng hành trong cuộc sống.Người xem, nghe thơ ông tâm hồn lắng dịu, nhẹ nhàng, chiêm nghiệm, thấu triệt… từ đó có thể hòa vào cảnh vật cũng như sắc thái xung quanh mình. Thấy được bản chất thật sự của mọi vật, mọi việc nên người xem, nghe thơ Bóng Nguyệt dường như ngộ ra điều gì đó giá trị, bớt muốn chạy theo ngũ dục lục trần tham, sân, si.Sài Gòn, ngày 16 tháng 11 năm 2024Họa sĩ Nguyễn Thái Vinh