Lời Ngỏ — Tập 33
Là người làm báo hơn 10 năm, tôi đã có dịp tiếp xúc với nhiều tác phẩm văn học, nhưng Bóng Nguyệt của tác giả Võ Minh Tâm – pháp danh Hoằng Lộc – lại để lại trong tôi một dư âm khác biệt. Giữa cuộc sống gấp gáp của đô thị, những vần thơ ấy như một khoảng lặng, một hơi thở nhẹ giúp người đọc lắng nghe chính mình.Tôi biết đến Bóng Nguyệt không phải qua quảng bá rầm rộ, mà qua những lời truyền miệng và những người yêu thiền và yêu thơ. Ban đầu chỉ là sự tò mò nghề nghiệp – muốn xem một cư sĩ viết gì trong hàng ngàn bài thơ. Nhưng khi mở từng trang, tôi nhận ra đó không chỉ là thơ, mà là những lời thiền, là nhịp đập của một tâm hồn đã lặng giữa đời, nhìn cuộc sống bằng đôi mắt an nhiên.Điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự bền bỉ và tĩnh lặng của tác giả. Hơn bốn mươi năm ẩn cư, không tìm danh, không cầu tiếng, Võ Minh Tâm vẫn đều đặn viết, như thể mỗi câu thơ là một hơi thở thiền, một bước chân tỉnh thức. Giữa thế giới của hào nhoáng, Bóng Nguyệt tồn tại như một nốt trầm – nhẹ, sâu, mà lan tỏa.Mỗi bài thơ trong Bóng Nguyệt là một tấm gương soi chiếu đời sống. Không rao giảng, không triết lý, thơ của ông chạm đến người đọc bằng hình ảnh giản dị: giọt sương, cành hoa, tiếng chuông, ánh trăng…nhưng trong đó ẩn chứa triết lý vô thường và sự buông xả. Có khi đọc xong một bài chỉ vài câu, tôi phải dừng lại thật lâu, vì thấy lòng mình khẽ lay.Là người làm báo, tôi quen với tốc độ, với những tin tức dồn dập từng giờ. Nhưng mỗi lần đọc Bóng Nguyệt, tôi lại thấy mình được “chậm lại”. Cảm giác ấy quí giá như khi chúng ta tắt điện thoại, ngồi bên hiên nhà, nhìn trăng lên, nghe lòng mình thở. Đó là giá trị lớn nhất của thiền thi ca – giúp con người tìm lại khoảng tĩnh giữa cơn xoáy cuộc sống.Khi biết toàn bộ thơ pháp Bóng Nguyệt được phát hành phi lợi nhuận, tôi càng kính phục. Trong một thời đại mà mà nhiều người làm nghệ thuật còn chạy theo danh lợi, tình tiền, thực dụng, thì Võ Minh Tâm chọn cách cho đi vô tư, thanh cao, chơn thành trong lặng lẽ. Vì thế chính sự “không cầu” ấy đã khiến Bóng Nguyệt trở nên thuần khiết, chạm được đến trái tim của những ai hữu duyên.Bóng Nguyệt không chỉ là một bộ thơ, mà là một hành trình tâm linh – hành trình đưa thiền trở về với đời sống. Tôi tin rằng, mỗi đọc giả khi đến với Bóng Nguyệt sẽ tìm thấy cho mình một ánh trăng – có thể là trăng bình an, trăng hoài niệm, hay trăng của sự tỉnh thức.Giữa những âm thanh ồn ào của thành phố, khi khép lại một ngày làm việc, tôi thường đọc một vài câu trong Bóng Nguyệt. Có những đêm, trăng thật sự ngoài cửa sổ hòa cùng trăng trong thơ, khiến tôi thấy lòng mình sáng hơn, nhẹ hơn. Và tôi thầm cảm ơn – không chỉ tác giả, mà cả những nhân duyên đã đưa Bóng Nguyệt đến với tôi, như món quà của sự tĩnh lặng giữa đời sống đầy chuyển động này.TP. Hồ Chí Minh, ngày 11/11/2025MC Tiến Thành – PD Nhuận ÝPhóng viên – biên tập viên phát thanh, truyền hình TP. Hồ Chí Minh