Lữ Khách — 11.06.2025
Quán trọ thân tâm để tựa nươngTa người bạn lữ chỉ qua đườngĐừng nên bám chấp cho thêm vướngChớ có đeo mang phải vấn vươngTrọn vẹn linh hồn cùng lý tưởngChan hoà bác ái khắp muôn phươngHỗ trợ vì nhau chung chí hướngTa luôn bất tử xác vô thường.
Diễn giải
Trong vô lượng kiếp, ta đã bao lần ghé qua quán trọ thân xác mà tưởng là nhà thật. Bài thơ “Lữ Khách” như lời chuông thức tỉnh, nhắc nhở ta: thân là tạm, tâm là lữ. Mọi bám víu – dù là ái tình, danh vọng hay khổ đau – chỉ là lớp bụi mỏng trên hành trình về nguồn. Khi nhìn rõ mình là kẻ đang đi qua, chẳng sở hữu điều gì, cũng chẳng là ai để giữ, thì ngay nơi tạm bợ này, ánh sáng bất tử liền hiện lộ. Không còn vướng mắc, cũng chẳng còn tìm kiếm, chỉ còn bước đi thong dong giữa cõi mộng – mà không mộng.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 10.06.2025Phù DuLuẩn quẩn loanh quanh cứ vậy hoàiTrôi qua lặng lẽ mấy khi hayĐọc bài →Đăng 12.06.2025Mâu ThuẫnÍch kỷ hờn ghen khó thuận hoàƯu sầu tức tưởi lại kêu caĐọc bài →Đăng 10.06.2025Tận DụngĐừng nên đánh mất phút giây nàyTận dụng thời cơ chính ở đâyĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.