Mặc Nhiên — 22.05.2025
Diễn giải
Giữa vô vàn cảnh biến đổi, tâm an nhiên chẳng còn phân tranh. Thấy rõ mình vốn đồng thể cùng vũ trụ, không đến, chẳng đi, chẳng bị vướng vào trò chơi nhân thế. Mọi thăng trầm như gió thoảng, mọi phiền lụy như mây bay. Tỉnh lặng mà thấu suốt, thong dong giữa vô thường, mặc nhiên trở về cõi bất diệt của chính mình.
Vũ Trụ cùng ta quá tuyệt vờiMình là chính nó khắp cùng nơiNhững thứ miên man nào ảnh hưởngBao nhiêu viễn cảnh chỉ trò chơiLướt nhẹ vòng đời như gió thoảngVào nơi tục luỵ tợ sao rơiXa rời mộng tưởng đâu lưu luyếnNhập cõi trường sinh bỏ mọi thời.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 21.05.2025Thong DongDứt hết muôn duyên được thảnh thơiĐừng nên nghĩ tưởng chuyện xa vờiĐọc bài →Đăng 23.05.2025Nhất ThểĐạo mầu linh diệu chẳng hề phaiTrọn vẹn tiềm tàng suốt nẻo dàiĐọc bài →Đăng 21.05.2025Thấu RõHình tướng ra sao cũng giả danhGieo duyên dựng lập cảnh trong tranhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.