Mê — 08.01.2026
Vất vả lầm than sống quạnh hiuBần hàn tủi nhục biết bao nhiêuĐau thương nếm trải vui càng thiếuKhốn khó phong trần khổ quá nhiềuMê mùi tục luỵ đành dan díuSay đắm trần đời mãi ắp yêuThời cơ để học nhưng nào hiểuTục luỵ vô minh chỉ có liều.
Diễn giải
Mê không phải vì đời quá khổ, mà vì ta nhận khổ làm mình. Vất vả, bần hàn, đau thương… vốn chỉ là cảnh, nhưng khi tâm bám lấy, chúng trở thành số phận. Tục lụy không trói ai, chính sự say đắm khiến ta dan díu mãi không rời. Đời luôn cho cơ hội để học, nhưng mê là không quay lại nhìn gốc. Khi thấy rõ vô minh đang vận hành, không trách mình, không chối đời, chỉ lặng lẽ buông. Ngay nơi nhận ra ấy, mê đã bắt đầu tan, mà chưa cần tìm đến giác.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 07.01.2026Vướng LuỵAi cũng ham ra khỏi ngục tùXa lìa cõi tạm chốn âm uĐọc bài →Đăng 09.01.2026NgộPhù du ảo ảnh tạo bao điềuThế sự tồn sinh được bấy nhiêuĐọc bài →Đăng 07.01.2026Bình ĐẳngCòn mang đối đãi phải chia xaChánh pháp phai mờ lạc nẻo tàĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.