Nhận Diện — Tập 25 · Bài 181
Tự nhiên là vậy vô tưDo ta cố chấp bởi từ vô minhVạn sự tùy theo cách nhìnNơi trong vọng tưởng phát sinh xa mờTạo ra thế giới mộng mơMuôn trùng duyên khởi ngẩn ngơ kiếp đờiNhị nguyên dồn dập đầy vơiNếm mùi trần cảnh tơi bời thê lươngTrải qua lắm nỗi đoạn trườngThiên thu đắm lụy vấn vương mịt mùToàn là ảo ảnh phù duVới bao hoang tưởng âm u vọng tìnhTạo ra thế giới hữu hìnhGây nên muôn kiếp nhân sinh đọa đàyChập chùng trôi nổi trần aiLầm than khổ lụy lắt lay đoạn trườngLuân hồi nhân quả tơ vươngChờn vờn thấp thoáng vô thường vây quanhTương duyên khắc chế mong manhRồi đi hờn trách Cao Sanh phũ phàngNgậm ngùi thân phận lầm thanCàng lo càng nghĩ bất an càng nhiềuBơ vơ tối mịt đìu hiuNgập tràn khổ lụy dập dìu bi aiBuồn thay thân phận đọa đàyThương thay số kiếp xưa nay chất sầuTrải qua lắm cuộc bể dâuNhiều đời chìm đắm nhuộm màu thê lươngTrần đời nào biết sao lườngCũng như mây khói gió sương bụi hồngNhìn vào quán chiếu nơi lòngNhững gì trong đó rõ thông tận tườngPhát hiện đừng có tơ vươngSắc không đi đến vô thường mong manhĐều là giả hợp diệt sanhNhư sao nhấp nháy long lanh đêm dàiBiết rồi dừng lại thoát ngayXả ly tất cả ra ngoài trí năngMặc tình sóng nổi tung tăngNước kia vẫn vậy thường hằng tinh nguyênĐất trời vận động biến thiênKhông gian trong sáng vĩnh yên vô cùngVũ trụ vô thủy vô chungCàn khôn như nhất viên dung đại đồngTa hòa toàn thể liên thôngRa vào từ đó thong dong vẹn toànTrung dung trọn đạo sắc sonNgã nhân tan biến đâu còn riêng tưLo sợ tâm trí đều dưCuộc đời toàn thể cũng như mây trờiKhông gian lộng lẫy tuyệt vờiTrống rỗng tràn ngập chẳng vơi không đầyTâm hồn mở hội ngất ngâyMùa xuân bất tận ai hay nơi mìnhBao la cảnh giới huyền linhBụi hồng nhân thế phàm tình biến điTan tành vạn thuở mê siTrôi qua chiếc bóng trần ni luân hồiVô thượng luôn có đó rồiSâu mầu trọn vẹn tinh khôi diệu huyềnDành cho tất cả muôn duyênVô cùng bất tận như nhiên rạng ngờiTa là chính nó cùng đờiDo mình phân biệt tách rời viễn khơiTa người quan sát tuyệt vờiHằng hữu luôn biết sáng ngời vô biênRỗng lặng nhưng rất linh thiêngKhông ai ở đó chung riêng vọng cầuBao hàm hiện hữu thâm sâuĐại đồng thống nhất một bầu quang minhQua rồi tan hợp tử sinhHết rồi chìm đắm hãi kinh luân hồiKhông còn vay trả nổi trôiKhông còn duyên phận kéo lôi thân phàmTrần đời phù phiếm chẳng hamVương mang thế tục chỉ làm khổ thânVô trí trong sáng tuyệt trầnHuy hoàng lộng lẫy vô ngần mênh môngTất cả rồi trở về khôngBình minh hiển lộ đêm đông lụi tànBầu trời rực rỡ huy hoàngTrần gian biến mất Thiên Đàng hiện raTrùng phùng thanh thoát hoan caTa cùng tổng thể maha vẹn toànHết lòng trọn dạ sắt sonHoàn thành viên mãn vẫn tròn từ biDìu nhau tất cả lai quiNhập vào Tịnh Độ huyền vi sẵn dànhPhật trời tiên thánh vây quanhTruyền trao đại đạo trở thành trường sinhTâm hồn trải khắp quang minhHòa đồng bổn tánh huyền linh nhiệm mầu.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 25
Cùng trong tập này
Tập 25 · Bài 179Không GianHư không hội nhập khắp toàn nơiTất thảy đều chung số phận đờiĐọc bài →Tập 25 · Bài 178Phân BiệtChấp nhận cao thâm ở tận mìnhTròn đầy đức hạnh với huyền linhĐọc bài →Tập 25 · Bài 177Nhận DiệnẨn chứa thiêng liêng ở những aiNào đâu biết được thật ưu hoàiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.