Phôi Pha — 16.05.2025
Diễn giải
Trong mê mờ vọng tưởng, ta thường nhìn hiện tại bằng bóng quá khứ và hướng về tương lai với chiếc kính ảo ảnh. Bao ước vọng, suy tư chỉ khiến lòng thêm vướng bận, còn bổn tánh – linh diệu và sáng trong – thì bị lãng quên giữa muôn trùng mộng tưởng. Chỉ khi buông hết mọi đeo mang, ta mới nhận ra: toàn thể vũ trụ vốn đang hiển hiện trong chính tâm rỗng lặng của mình.
Quá khứ che mờ cả hiện nayMơ màng phóng chiếu đến tương laiGây bao ảo tưởng rồi hy vọngDệt lắm suy tư nỗi cảm hoàiThèm cầu ái dục mê danh lợiƯớc muốn công danh thích lộc tàiQuên đi bổn tánh đầy linh diệuVũ trụ tiềm tàng khắp chốn ai.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 13.05.2025Vậy ThôiÁnh sáng chan hoà tối biến điTràn đầy phúc lạc khổ là gìĐọc bài →Đăng 17.05.2025Hư ThậtMỗi người duy nhất chỉ riêng mìnhĐộc lập tuỳ duyên quyết giữ gìnĐọc bài →Đăng 12.05.2025Hướng NộiThường hằng rỗng lặng giữ tâm khôngBỏ cả bên ngoài chỉ biết trongĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.