Qui Nguyên — 22.01.2026
Lý trí như mây toả phủ mờRu ngủ đắm chìm trong cõi mơLuẩn quẩn phàm tình toàn tạp nhạpLoanh quanh thế tục lắm vu vơChơn linh rực rỡ từ vô thuỷBổn tánh huyền vi tự thuở giờTan đi bản ngã hoà vào đạoTrở lại quê xưa hết dại khờ.
Diễn giải
Lý trí vốn chỉ là công cụ, nhưng khi bám chấp, nó trở thành màn mây che lấp nguồn sáng bên trong. Con người mải miết xoay vòng trong thói quen, cảm xúc và vai diễn của đời sống, quên mất nơi mình khởi hành. Chơn linh chưa từng mất, bổn tánh chưa từng rời — chỉ bị che khuất bởi cái tôi tích lũy và niềm tin vay mượn. Khi bản ngã tan ra, không còn ai để chứng đắc, không còn đâu để đi. Đạo không phải đạt đến, mà là nhận ra mình vốn đã ở đó. Trở về, là hết mê lầm.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 21.01.2026Ta BàĐời còn nguyện ước tất do hamHam muốn điều gì bởi tính thamĐọc bài →Đăng 23.01.2026Xác HồnThân tâm hiện hữu có ngôi đềnPhật Tổ thường hằng ngự cõi trênĐọc bài →Đăng 20.01.2026Nhân TìnhTrần đời bám luyến chuyện hư vinhDục vọng đua chen thật hãi kinhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.