Sắc Không — 01.02.2026
Bất tận chơn không vẫn rạng ngờiThời gian vĩnh cửu khắp cùng nơiChứa chan tổng thể đâu biên giớiĐùm bọc mọi điều chẳng hề vơiNào có biệt phân hay mong đợiBình đẳng muôn chung rất tuyệt vờiBiến hoá lưu hành luôn đổi mớiTrở về u tịch hết cuộc chơi.
Diễn giải
Sắc–không không phải hai bờ đối lập, mà là một dòng vận hành không rời nhau. Khi thấy mọi hiện tượng đang đổi thay, ta chạm vào nền lặng sáng không sinh diệt. Ở đó không còn chỗ cho mong đợi hay phân chia; bình đẳng tự hiển lộ như hơi thở tự nhiên. Mỗi biến hóa chỉ là cuộc dạo chơi của duyên, đến rồi đi mà không để lại dấu vết. Nhận ra điều ấy, tâm thôi bám víu, trở về tịch nhiên—nơi rạng ngời không cần thêm bớt, đủ đầy ngay bây giờ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 31.01.2026Hiện HữuKhắp nẻo bao thời quá diệu huyềnHoà cùng tổng thể chẳng chung riêngĐọc bài →Đăng 02.02.2026LửaToả sáng soi đường lữ khách điNồng thắm cảnh đời chốn trần niĐọc bài →Đăng 30.01.2026Vạn SựĐâu tắm hai lần một dòng sôngSinh thành phát triển lại hoàn khôngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.