Say Đắm — Tập 26 · Bài 173
Vương mang cõi tục quá ê chềĐắm đuối cuồng say thật tái têKhông màng đoạ lạc đành tàn phếBất chấp luân hồi bởi vẫn mêChìm sâu ái dục đầy dâu bểLặn hụp công danh lắm não nềGây bao tội nghiệp sao mà kểKhốn khổ lầm than mất nẻo về.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 26
Cùng trong tập này
Tập 26 · Bài 171Mê MờTa đây tỉnh ngộ phải mê lầmNghĩ đã tinh thông tất tối tămĐọc bài →Tập 26 · Bài 175Thời Gian 1Thời gian bất tận với trần hồngBiến chuyển muôn trùng khắp núi sôngĐọc bài →Tập 26 · Bài 170Dối LòngRằng tôi đã hiểu tận xưa nayCảm nhận ta đây đủ đức tàiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.