Sợ — 14.06.2025
Tâm hồn rối loạn tợ mưa giôngLệ thuộc trong chờ để phục tòngNúp bóng cầu xin rồi ước vọngNương nhờ khẩn nguyện lại cầu mongĐánh mất tinh thần nơi sự sốngKhông còn dũng khí ở bên trongNhìn qua tổng thể đều như mộngHồi hộp hoang mang tận cõi lòng.
Diễn giải
Nỗi sợ không đến từ ngoại cảnh, mà nảy sinh từ tâm không trụ, ý không an. Khi còn nương nhờ, còn cầu khẩn, thì tự thân đã đánh mất niềm tin vào chân tánh. Bài thơ “Sợ” như tiếng chuông cảnh tỉnh: chỉ khi quay về, vững trú nơi nội tâm tĩnh lặng, ta mới thoát khỏi bóng tối của vọng tưởng – để thấy rõ mọi lo âu đều là hư huyễn.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 13.06.2025NgủToả rạng bình minh chiếu khắp nơiMùa xuân bất diệt đã chào mờiĐọc bài →Đăng 15.06.2025Dũng CảmẤp ủ vương mang phải não nềXua tan ảo giác chớ lầm mêĐọc bài →Đăng 12.06.2025Mâu ThuẫnÍch kỷ hờn ghen khó thuận hoàƯu sầu tức tưởi lại kêu caĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.