Soi BóngTập 29 · Bài 111

Ánh nguyệt lung linh tận ngút ngànBơ vơ quạnh quẽ giữa không gianRụng xuống ao hồ thành tản mạnRơi vào mắt biếc hóa đài trangNghìn xưa vẹn nghĩa đầy duyên dángVạn cổ chung tình lắm rỡ ràngChứa cả yêu thương đâu giới hạnNguồn thơ bất tận trước dung nhan.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 29 · Bài 111 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 29

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển