Sự Thật — 25.02.2024
Cái tôi mây gió phủ miên manCủa tôi sương tuyết cảnh mơ màngĐồng nhất mất ta đành vướng luỵBất hoà bởi nó nỗi lầm thanNhiều đời kết chặt nên sầu khổBao kiếp đắm say phải cơ hànSự thật nơi mình "không một vật"Trở về chơn tánh sống định an.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 25.02.2024NóiNghe vì lịch sự khi gặp nhauTừ trong náo loạn quá nôn naoĐọc bài →Đăng 26.02.2024Cả HaiChấp nhận cả hai cùng vấn đềĐối kháng bổ sung vẫn liền kềĐọc bài →Đăng 24.02.2024Hoà NhậpToàn thể tồn sinh tợ đại dươngĐời như bọt sóng khói mù sươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.