Tâm Trí — 22.12.2025
Tâm trí vốn không xấu, nhưng khi đồng hoá với những gì vay mượn, nó trở thành kho chứa vô tận của mơ tưởng. Ta gom góp tri thức, chế biến ý niệm, rồi tự phong cho mình quyền phán xét thế gian, luận Phật – Ma, đúng – sai. Những gì được tôn thờ ấy thực chất chỉ là hình ảnh do chính tâm trí phóng chiếu và bảo vệ. Khi chưa tỉnh, ta sống trong thế giới do mình vẽ ra và gọi đó là “hiểu”. Chỉ khi quay lại nhìn thẳng vào kẻ đang suy nghĩ, tâm trí mới được đặt xuống đúng chỗ. Và trong khoảng lặng ấy, sự thật hiển lộ — không cần suy luận, không cần mơ tưởng, chỉ là biết sáng trong.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.