Tản MạnTập 22 · Bài 177

Cùng một vấn đề vẫn như nhauMỗi người nghĩ khác biết là baoĐổi thay liên tiếp tùy tâm trạngSự thật nơi đâu như thế nàoBiết được trần đời qua lục cănVận hành thông lệ chẳng cách ngănKhi bỏ xác rồi còn nguyên đóSao không tiếp nhận để tung tăngNhững gì nhìn được có đúng khôngBên ngoài sự thật quá mênh môngCăn trần ngũ uẩn cùng như thếĐừng nên nhầm lẫn hoặc hòa đồngSắc tướng âm thanh toàn giả tạoVật chất hữu hình sẽ qua mauHiểu biết thường tình là mộng ảoĐừng nên lệ thuộc chỉ thương đauThứ gì sinh diệt hoặc hợp tanTrôi theo định mệnh với thời gianChập chờn hư huyễn trong giới hạnDầu có ra sao cũng lụi tànNó là phương tiện rất tuyệt vờiLàm cho phong phú để vui chơiPhục vụ cùng ta không gì mớiHết duyên đành đoạn phải đôi nơiQuan sát chứng nhân bao sự tìnhKhách trần phù phiếm chớ nên tinTương thông hợp tác cùng tương kínhTỏ rõ giữ gìn nhớ phân minhMây gió tuyết sương cứ vận hànhTrăng sao nhựt nguyệt vẫn vây quanhBiến đổi muôn trùng không tự tánhMất còn đi đến rất mong manhCàn khôn rỗng lặng thật bao laThanh vắng vĩnh hằng chẳng gần xaTrọn vẹn liên thông cùng tất cảĐủ đầy thống nhất mối giao hòaĐừng có mơ hồ việc chính tàRỡ ràng tâm Phật với lòng MaXả ly tất cả phần hư giảCòn lại siêu linh nó là taNghĩ suy trí thức có thật nàoHoang đường mơ mộng quá dồi dàoTừ ở trần đời vào cõi đạoNhốn nháo xôn xao chốn trần laoĐừng nên lầm tưởng bởi mê mờLấy giả làm chơn chỉ vu vơVương mang vướng lụy rồi trăn trởToàn là mộng huyễn mấy ai ngờMù tìm ánh sáng để mà chiSuy diễn bâng quơ có nghĩa gìCòn đi khuyên dạy toàn nhảm nhíCho đời nhầm lẫn lại mê siÁnh sáng huy hoàng sẵn đó rồiTìm kiếm dãi dầu chỉ khổ thôiDo ta nhắm mắt thành nên tốiMở ra rực rỡ mãi tinh khôiLối mòn từng quen cứ vậy hoàiÔm vào định kiến mấy khi hayCũng cố phát huy không hề ngạiĐành cam chìm đắm cảnh đọa đàyPhong tục lễ nghi quá rườm ràGiáo điều tập quán khắp gần xaTrói buộc cho nhau mù mờ quáKhông còn lưu chứa sẽ thăng hoaTương duyên liên kết cứ xoay vòngHợp tác cho nhau mãi suốt thôngNhân quả vận hành theo hệ thốngSắc không không sắc thật mênh môngTấm lòng nhỏ bé quá nghèo nànLàm gì đi nữa vẫn bất anSở hữu gian tham không biết chánTự mình tạo lấy nỗi lầm thanRộng lượng vì đời tất nhiên giàuTừ bi bác ái đẹp làm saoTrong sáng nghĩa nhân tròn lẽ đạoDầu sống thế nào vẫn thanh caoỞ nơi hình thức tách rời nhauBiệt lập khác thường biết là baoDục vọng tranh giành thêm táo bạoGây nhiều tội lỗi lắm thương đauPhán xét phê bình chỉ lằng nhằngCố chấp khen chê thêm nhố nhăngĐam mê tục lụy đầy lo lắngTình ái yêu thương quá lăng xăngLo sợ vì tâm quá âm uBám luyến đeo mang thứ phù duThuận theo qui luật đừng ấp ủThiên lý sáng ngời thoát mây mùHiểu biết mơ hồ lý thuyết suôngThể hiện ta đây tỏ ngọn nguồnPhô trương dựng lập bao tình huốngDối gạt cho nhau đẫm lệ tuônTồn sinh trộn lẫn với nhau cùngCó nọ trông này vẫn thủy chungĐồng thời tương tác nơi chủng chủngĐâu gì cách biệt lại trùng phùngVô minh tạp nhiễm không bắt đầuNhưng điều kết thúc lúc ngộ sâuTỉnh thức hình thành khi rõ thấuĐâu hề dừng lại thật nhiệm mầuTâm trí tợ mây phủ không gianChe đi ánh sáng thật huy hoàngTừ không xuất hiện rồi phân tánChập chờn hư huyễn cứ lang thangKhắc khoải suy tư biết cõi trầnTrần đời tục lụy ở trong thânThân tâm nhận thức bao nhầm lẫnLẫn lộn vu vơ chỉ luần quầnĐịnh tỉnh thanh bình hết ngã nhânKhông còn vọng tưởng với tham sânVắng lặng hồn nhiên trong bất tậnVũ trụ cùng ta chẳng biệt phânNguồn cội do tâm vậy đó màTừ đây vạn sự cứ sinh raThanh tịnh tự nhiên tan biến cảRạng rỡ huy hoàng thật bao laHam muốn khát khao đã ra điHy vọng trông chờ chẳng còn gìỞ ngoài hiểu biết cùng lo nghĩKhông trong bình giải với tin nghiHọc hỏi truy tầm dẹp sạch rồiCố công tranh thủ đã chia phôiTích lũy cưu mang toàn hư dốiHiểu biết ngôn từ cũng thế thôiTrót đã đi qua giấc mộng đờiLăn lóc lầm than của bao thờiCó nghĩa gì đâu mà mong đợiBiết rồi một thoáng để vui chơiQuan sát hiện tiền tỏ rõ ngayQuán chiếu thường xuyên suốt trong ngoàiBầu trời rực rỡ đang tồn tạiMặc tình gió thoảng áng mây bayThuận chiều trôi nổi với dòng sôngCùng về hòa hợp cả biển ĐôngĐùa giỡn trăng sao bao lượn sóngNước vẫn tinh nguyên khắp đại đồngỞ ngoài nhị nguyên để ngắm nhìnXa rời nhân ngã vững lòng tinBuông xả hết đi đừng bám dínhVượt qua tất cả chốn phàm tìnhTác hợp bù trừ cứ đổi traoNhư nước đại dương vẫn dạt dàoSóng vỗ nghìn trùng đầy mưa bãoThâm sâu lặng lẽ mối tương giaoTự nhiên luân chuyển quá phi thườngBiến hiện lưu hành để tựa nươngKhác biệt nhiễu nhương qua hình tướngHiện hữu tồn sinh mấy khi lườngRa ngoài tâm trí mới tinh khôiĐối đãi không còn hết trau dồiÁnh sáng xua tan màn đêm tốiNgã nhân mất sạch thoát luân hồiNhìn vào hiện tượng đừng tưởng suyNhận biết đang là chỉ tường triThanh trong vắng lặng rời tâm tríChân lý hiện ra bất tư nghìThầm lặng đi vào chốn hoang sơĐối diện chính mình tận bao giờThẩm thấu muôn trùng từ vạn thuởTrực giác khai thông rõ bến bờSinh tử mất còn tự nhiên thôiMiên viễn vận hành vạn thuở rồiĐâu gì vướng bận cùng tiếc nuốiChơn tánh thường hằng vẫn tinh khôiDầu biết bao la khắp mọi bềChưa rõ nơi mình vẫn còn mêTrải nghiệm tỏ tường qua thực tếMọi điều sáng tỏ chẳng lệch xêThầy giáo cho ta kiến thức nhiềuHam muốn mong cầu biết bao nhiêuTranh đấu đạt thành đầy lo liệuĐủ thứ trò đời cứ dập dìuMinh sư đức độ lo chắt chiuTừ bi bác ái thuận qui điềuĐánh tan mộng tưởng cùng dan díuKhai thông trí huệ lẫn tình yêuSóng biến đi rồi thành đại dươngTa không còn nữa thoát vô thườngBổn tánh huyền linh vô hạn lượngNhiệm mầu tối thượng chớ suy lườngBiết mình không biết thật vô cùngNgây thơ trong sáng vẫn thủy chungMùa xuân vĩnh cửu luôn chúc tụngHàm tàng vũ trụ đã viên dungChơn không trống rỗng vẫn tròn đầyVạn loài đi đến khắp đó đâyTạo hóa vận hành đâu vào đấyHiện hữu chu toàn chẳng nhiễm lâyVượt qua lý trí chốn phàm tìnhGồm thâu đối đãi rất oai linhPhủ trùm viên mãn nhưng thanh tịnhHòa nhập vào nhau tỏa ánh minhTừ không sinh ra muôn vạn hữuNhị nguyên tương tác cảnh phù duXoay vòng vận chuyển từng ấp ủRồi lại hoàn không thật chỉnh chuLần dò phấn đấu tìm lý sâuChứa chan tâm sự cả một bầuMịt mờ cô quạnh sao rõ thấuPhong trần nhiều kiếp cuộc bể dâuBao đời lận đận với dãi dầuTận cùng còn lại cái gì đâuDư âm lắng đọng cho mai hậuPhất phơ chiếc bóng để ngõ hầu…Tìm thầy học đạo thật bền lâuDày công khổ luyện suốt canh thâuY giáo phụng hành luôn nung nấuKhông còn bản ngã với tham cầuThành tâm chí thiết mặc dãi dầuThử thách lầm than nghĩa gì đâuChân lý truyền trao là tối hậuTuyệt diệu thiêng liêng quá nhiệm mầuTiếp nối chập chùng suốt đường dàiLiên hồi vận động luôn đổi thaySanh trụ dị diệt trong tồn tạiChờn vờn ảo ảnh tự xưa nayNghĩ tưởng vu vơ quá mịt mùVòng đời một thoáng cảnh phù duRa ngoài vọng niệm từng vây phủThanh tịnh huệ khai hết âm uXua tan ký ức chẳng chi làGiã từ hoài niệm đã từng quaThời gian biến mất không gì cảTa cùng tạo hóa có đâu xaTan mây trống vắng rõ sơn hàKhông gian quang đãng sẽ hiện raHuy hoàng rực rỡ mênh mông quáBầu trời linh diệu thật bao laRỗng lặng tâm không biết được taTối thượng linh thông sẵn đó màTràn đầy viên mãn cùng đạo quảĐáo lai Tịnh Độ ngự Liên Hoa.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 22 · Bài 177 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 22

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển