Thăng HoaTập 24 · Bài 130

Trời cao đất rộng bao laTầng tầng lớp lớp vào ra phù trầnTử sinh đã biết bao lầnOán hờn vay trả nghĩa ân ngập trànTích tụ đủ thứ vương mangMuôn loài vạn vật ẩn tàng thiên thuNghìn xưa gió bụi mịt mùMuôn trùng vạn nẻo âm u ngút ngànSinh linh lạc lối lầm thanDuyên phần kết nối miên man dập dìuBản năng đâu biết đọa siêuQua bao chủng loại quá nhiều gió mưaMuôn trùng cảnh giới chẳng chừaTrôi theo định phận đẩy đưa mịt mờChập chờn lưu lạc bơ vơMênh mang lận đận ngẩn ngơ duyên phầnVào ra lên xuống bao lầnHết vay rồi trả tham sân ngút ngànLuôn sống trong cảnh bất anBiết bao khổ lụy lầm than cơ hànĐời này kiếp nọ lỡ làngDã tràng se cát dở dang xoay vòngLầm than bèo bọt long đongTrôi qua vạn nẻo chập chồng quạnh hiuLiên giao tạo lập đủ điềuĐóng vai danh nghĩa chắt chiu giữ gìnCho là… nghĩ vậy… tự tinBuộc ràng bổn phận đinh ninh chu toànHết lòng trọn dạ sắt sonChung tay hiệp lực mót bòn đắp xâyTạo nên cơ nghiệp đó đâyCông hầu khanh tướng ngất ngây men đờiVinh hoa phú quí đầy vơiNghĩa tình ân oán bao thời trả vayVui buồn sướng khổ đắng cayVinh hục thành bại xưa nay đã từngCó khi hiển hách lẫy lừngVàng son hoa gấm tưng bừng reo caHạnh phúc chan chứa hiệp hòaGiai nhân tài sắc thiết tha mặn nồngHuy hoàng tráng lệ thong dongOai danh khắp chốn chiến công để đờiÂn tình phủ khắp muôn nơiGia quyến thân thuộc tuyệt vời sắt sonVì nhau tất cả chu toànCho nhau trọn vẹn chẳng còn tiếc thươngDập dìu luyến ái tơ vươngTình qua nghĩa lại tựa nương thỏa lòngBao đời đau khổ chất chồngBơ vơ vất vưởng long đong cơ hànLệ lòng nức nở chứa chanOán hờn oan trái lầm than dãi dầuBao giờ cũng vẫn lo âuSinh ly tử biệt nhuộm màu bi aiQuá nhiều bất hạnh chua cayLo sợ đủ thứ đêm dài bơ vơÂn tình lỗi nhịp đường tơBiết bao buồn tủi ngẩn ngơ nỗi sầuTrải qua lắm cuộc bể dâuLang thang khắp nẻo đượm màu thê lươngNói sao cho hết đoạn trườngLầm than lao nhọc bi thương não nềNgậm ngùi thân phận ủ êLăn lóc chìm đắm kéo lê kiếp đờiCái gì cũng chỉ một thờiTrôi qua tất cả người ơi! Còn gìXoay vòng cứ thế trường kỳĐó là qui luật trần ni vận hànhThôi đi đừng có đua tranhLòng vòng vẫn vậy quẩn quanh không lườngBuông xả xa lánh tơ vươngCuộc đời như khói mù sương mơ hồTan biến vào cõi hư vôSắc không không sắc điểm tô gọi làÂm thầm lặng lẽ trôi quaDầu cho níu bám thiết tha chẳng cònCó gì đâu để mót bònHơi đâu nặng nợ lo toan dãi dầuSinh ly tử biệt bóng câuQuay về đạo pháp nhiệm mầu thoát raBuộc ràng nô lệ mơ hoaVương mang vướng lụy ta bà làm chiSống đời ẩn sĩ thoát lyBỏ lại tất cả mê si đọa đàyXa rời mộng ảo trần aiHòa vào bổn tánh nào phai tấc lòngMặc tình trời đất bão giôngMàng chi thế sự có không ngập trànMót bòn từng chút thời gianRa ngoài giới hạn lỡ làng phù sinhSống sao trọn vẹn đời mìnhKhông hề ảnh hưởng thế tình nổi trôiĐánh đổi toàn thể cho rồiPhù du giả tạm kéo lôi làm gìTrí huệ xóa sạch mê siPhàm tình đổi lấy huyền vi nhiệm mầuAn lạc thay thế bể dâuBỏ đi còn mất ngõ hầu trường sinhBa thời còn lại anh minhTây phương hiện hữu phàm tình biến tanTrần gian thành cõi Niết BànThanh bình tiêu diệt lầm than nẻo vềKhông còn cảnh ngộ tỉnh mêMất đi đối đãi liền kề đạo sưHòa cùng khắp nẻo vô tưĐâu hề ảnh hưởng bấy chừ định anẨn danh cứu độ trần gianTừ bi bác ái chẳng màng ngã nhânSoi sáng chân lý ân cầnCùng nhau tỉnh ngộ trọn phần siêu thăngGiác ngộ đâu đợi mùa trăngĐủ đầy phật tính thường hằng vẹn nguyênNhập cùng thế giới diệu huyềnBao la bất tận thiêng liêng nhiệm mầu.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 24 · Bài 130 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 24

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển