Thi CaTập 21 · Bài 183

Thơ văn không phải của cái đầuSắp chữ nhiều câu để ngõ hầu…Dẫn dụ người xem vào tranh đấuTạo ra đau khổ cuộc bể dâuDối lòng lý luận thật thâm sâuKhô khan ước lệ để mong cầuTâm trí biện minh theo khuôn mẫuToàn là danh lợi nghĩa gì đâuRu hồn lữ khách vào hư cấuMê say ái dục với công hầuPhảng phất duyên xưa còn lưu dấuRồi lại phũ phàng chẳng bền lâuSoạn sẵn cơ mưu ở từng khâuPhê bình chứng tỏ quá thâm sâuLưu danh để lại cho mai hậuChỉ là không tưởng dưới bóng câuẨn dấu niềm riêng ngập nỗi sầuGây bao ấn tượng để bền lâuRườm rà giả tạo nhiều khuôn mẫuVô hồn tham vọng chứa một bầuĐấu tranh thành bại chỉ lòng vòngSự nghiệp cơ đồ với chiến côngLý tưởng ước mơ đầy hy vọngMịt mờ hư ảo rất viển vông***Một thuở qua rồi nỗi hoài mongTrôi theo lịch sử tợ dòng sôngCòn lại gì đây toàn chiếc bóngĐau thương chất ngất máu nhuộm hồngHy sinh tất cả trọn tấm lòngPhảng phất hồn xưa cảm nhận đồngQuạnh quẽ âm vang cơn gió lộngGiá băng hiu hắt cảnh mùa đôngVàng son rực rỡ dưới ánh hồngThanh cao trung nghĩa thật mênh môngAnh hùng bất khuất theo truyền thốngMây gió phũ phàng cõi hư không***Nhà thơ lãng mạn chốn trần hồngThan thân trách phận đẫm lệ lòngLụy tình nức nở rơi vào mộngBi quan thổn thức nỗi sầu đôngCa ngợi yêu thương của nhân sinhMặn nồng chan chứa quá thâm tìnhThủy chung son sắc luôn trung chínhCao vời tuyệt diệu vững niềm tinÂn ái sẻ chia thiếp cùng chàngGối chăn sâu nặng vượt thời gianTất cả cho nhau không giới hạnTô điểm gấm hoa thật rỡ ràngChướng ngại hy sinh có đâu màngTôn thờ hạnh phúc nghĩa chứa chanTấm lòng rộng mở luôn trong sángDầu phải ra sao chẳng trách thanBuồn cho cảnh ngộ sống cơ hànHận kẻ vong ân quá phũ phàngCanh trường nức nở lòng ai oánKhắc khoải sầu tư nỗi trái ngangCô đơn lạc lõng giữa dòng đờiQuạnh quẽ bơ vơ khắp muôn nơiTình yêu giả biệt từ xa vợiNgậm ngùi thân phận khó nên lờiẤp ủ cưu mang một khối sầuKỷ niệm đong đầy cuộc bể dâuChan chứa nỗi niềm ai rõ thấuTâm sự tình ta chứa một bầuHận đời đen bạc quá chua cayKhóc cho duyên kiếp nỗi ưu hoàiThương thay cảnh ngộ lòng tê táiChán đời vô nghĩa thật mỉa maiCa tụng oán hờn cứ vây quanhTôn thờ than trách đấng Cao SanhÔm cả khối sầu buồn canh cánhĐeo mang nhân thế mộng hồn quanhTrôi giữa nhân sinh cõi xa mờXây bao vọng tưởng tạo nguồn mơChìm trong luyến ái từ muôn thuởVì mê trần cảnh lạc đường tơXao xuyến ưu tư mãi tôn thờGởi lòng thầm lặng chốn hồn thơVương mang ấp ủ âu nặng nợTri âm đâu hỡi có đợi chờTình đời một thoáng sẽ trôi quaNhịp sống thời gian cứ mãi là…Tha thiết cho nhau rồi đôi ngảCánh nhạn bay qua dưới trăng ngàThổn thức trường canh kiếp lưu đàyÔm cả nghìn xưa với tương laiDiệu vợi miên man tình hoang dạiLưu lại cùng ai nỗi ưu hoài***Trí sĩ qua rồi cái hư vinhNặng vì dân tộc sống quên mìnhCần sao đất nước thường hưng thịnhAn vui tiến bộ được thanh bìnhVì đời cống hiến luôn nhường nhịnTung hoành phục vụ cuộc trường chinhSứ mạng thanh cao như mệnh lịnhMặc tình thiên hạ có trọng khinhChỉ biết hiến dâng không toan tínhChu toàn nghĩa cử vẫn đinh ninhChẳng có tham cầu rồi bám dínhKhông màng dục vọng để cầu xinChí khí trung kiên đâu biết nịnhVì lòng nhân ái vững niềm tinNgang dọc xông pha đầy bản lĩnhBiến cố gian nguy chẳng hãi kinhKhông hề khuất phục bao quyền bínhChăm lo quí trọng các dân đinhGiữ tròn đạo lý đời quan línhDầu cho oan trái vẫn lặng thinhƯu hoài sự nghiệp lòng chân chínhCơ đồ gấm vóc thật anh minhHoài niệm tiền hiền luôn thành kínhTôn thờ ngưỡng mộ đấng oai linhThế sự thăng trầm luôn vẫn tỉnhHy sinh đại nghĩa mãi trung trinhSứ mạng hoàn thành đi ẩn tịnhTổ quốc hòa cùng tợ bóng hìnhQua rồi phủi sạch liền cung thỉnhAnh hùng dân tộc vẹn nghĩa tìnhChí thành tiên tổ lòng kiên địnhMột dạ sắc son quyết giữ gìnÂm thầm lặng lẽ lo tu chỉnhQuán chiếu nơi tâm để ngắm nhìnBỏ qua tất cả bao hưng thịnhChan hòa tiếng kệ với lời kinh***Thi nhân ca tụng cảnh thiên nhiênTráng lệ vàng son khắp mọi miềnQuê hương đất nước lòng xao xuyếnTình đời cao đẹp thật bình yênDạt dào rung cảm cứ triền miênThổn thức ưu tư mãi gắn liềnKhắc khoải bâng khuâng luôn thánh thiệnThâm ân chở nặng mối tơ duyênCưu mang giữ vẹn với non sôngTrao trọn con tim cả tấm lòngHồn thiêng chan chứa luôn tồn đọngThiết tha nồng cháy chốn trần hồngBơ vơ lạc lõng quá xa mờSự thật đây chăng hoặc cõi mơChập choạng miên man đầy bỡ ngỡĐâu là cố quốc thuở ban sơVũ trụ là gì thật ở đâuCó không huyền bí với nhiệm mầuMuôn trùng ẩn khuất sao hiểu thấuBao giờ tỏ rõ khỏi lo âuThế giới hình thành bằng cách nàoHồng trần xuất hiện thật đa màuMuôn loài vạn vật do ai tạoTử sinh tan hợp vậy thì saoTừ đâu đến đây để làm gìRồi sẽ về đâu chốn huyền viLuân hồi tội nghiệp từ vô thủyNhân quả xoay vòng nó là chiCó không địa ngục với thiên đàngQuỉ ma thần thánh cõi nhân gianLinh hồn bất tử cùng vô hạnLàm sao thoát khỏi chốn trần hoànVô minh vọng tưởng đến từ đâuNào ai tỏ ngộ thấu lý sâuPhàm phu tục lụy làm sao thấuBiết được thiên cơ rõ đạo mầuTrầm luân khốn khổ cảnh ưu sầuTrôi nổi lầm than cuộc bể dâuLàm sao thoát khỏi cho mai hậuVũ trụ cùng ta có một bầu***Thi ca đã sẵn thuở hồng hoangHoàn vũ giao thoa rất nhịp nhàngChứa cả hồn thiêng đầy tán thánẨn tàng mầu nhiệm thật huy hoàngMở cửa huyền linh rộng thênh thangKhai thông địa ngục với thiên đàngChứa cả nhân lành đâu giới hạnBác ái từ bi tận ngút ngànCưu mang ấp ủ nỗi ẩn tàngKết nối liên thông với thời gianTruyền cảm mênh mông không vơi cạnLàm cho rạng rỡ tấm dung nhanVén màn bí mật cảnh ngỡ ngàngLưu hành tín ngưỡng tránh lầm thanRung động dạt dào rồi xưng tánNhịp cầu đưa lối thật chứa chanNói điều im lặng tận mênh môngNối mạch truyền trao khắp đại đồngDạt dào mãnh liệt đầy sức sốngSẻ chia tương tác chốn trần hồngGom cả rừng thiêng vào hạt mầmSúc tích tinh anh quá lặng thầmCao vời trải rộng cùng sâu thẳmThắm đượm dạt dào mối tình thâm***Hiền sĩ vô tư rất thanh bìnhKhông hề ảnh hưởng chuyện nhục vinhRa ngoài tất cả điều toan tínhCách xa nhân ngã chốn phàm tìnhHội nhập huyền cơ vốn lặng thinhHết rồi ham muốn với cầu xinLạc an tự tại trong thanh tịnhTrí huệ sáng ngời rất quang minhNguồn thơ tràn ngập chốn vô hìnhKhông còn lý luận hoặc nghi tinTuôn trào linh ứng như mệnh lịnhNhiệm mầu thần bí chẳng có mìnhChỉ rõ muôn loài rất mong manhChập chờn diễm ảo mộng hồn quanhBơ vơ lạc lõng trong cô quạnhTất cả rồi đây lướt qua nhanhTự nhiên phong cảnh đã hình thànhChỉ cần họa lại sẽ nên tranhVũ trụ bao la trăng lấp lánhHuy hoàng rạng rỡ cảnh thiên thanhTrung gian nối nhịp sáng qua nhanhTâm nguyện truyền trao cảnh giới lànhCao thượng thiêng liêng không gì sánhTối linh chơn lý mãi sẵn dànhNêu lên sự thật vẫn vây quanhThường hằng vô tận thấu ngọn ngànhVén màn bí mật vào tự tánhHòa cùng vũ trụ đấng Cao SanhĐâu hề ham muốn để làm thơChẳng có vương mang hoặc đợi chờDuyên phận hình thành từ vạn thuởDạt dào dồn dập đến không ngờThanh bình trống vắng tự ban sơThoải mái ngây thơ chẳng đợi chờMạch nguồn tuôn chảy vô nguyên cớNgập hồn chan chứa phải ngẩn ngơChẳng hề nồng thắm với thờ ơẤp ủ say mê nỗi mộng mơDạt dào xao xuyến âu nặng nợDệt thành chiếc bóng trọn đường tơ.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 21 · Bài 183 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 21

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển