Thoát RaTập 24 · Bài 175

Cõi hạ nhân tình thật dị kỳNhốn nháo xôn xao lắm thị phiCăn trần dấy động không yên nghỉNgũ uẩn thi đua để phát huyNhìn điều không thật rồi tác ýNghe bao huyễn ảo lại rù rìSay mùi ái dục thêm bi lụyHưởng vị phàm tình quá mê siXúc chạm đam mê từ vạn kỷSuy tưởng mông lung chẳng ra gìVương mang sắc tướng mờ tâm tríTiếp nhận tạp nham thật lâm lyPhóng đại vu vơ toàn nhảm nhíThực hành sai phạm quá ai biLàm cho bất hạnh thêm rầu rĩNgang trái buộc ràng lệ trào miKiếp người ngắn ngủi lắm ai ơi!Đừng có đeo mang phí cho đờiHỗn loạn tâm tư rồi chới vớiRối bời lòng dạ lại chơi vơiTiết kiệm chi ly vì có lợiHơn thua mỗi chút bởi ham lờiGian tham thủ đoạn do đâu hỡiTính toán liệu lo chẳng hề ngơiGây bao tội nghiệp đầy tham vọngTạo dựng đau thương lắm cầu mongVét vơ thâu tóm đem dồn đốngKhổ lụy biết bao thật viễn vôngBao nhiêu thèm khát đều trong mộngDầu được thế nào chẳng thỏa lòngCho là lý tưởng vì cuộc sốngCó ngờ u tối chỉ chơi ngôngĐược toàn phù du cùng giả tạmĐánh đổi cuộc đời bởi muốn hamDo quá đam mê gì cũng dámĐau thương bất hạnh phải đành camCái chi có lợi thì đeo bámQuyết chí tranh đua bởi tính phàmĐiên cuồng lặn hụp như ma ámTất cả chung qui bởi lòng thamĐam mê khoái lạc không ngần ngạiÁi ân danh lợi phải đọa đàyHưởng thụ dục tình thêm khờ dạiNhân quả luân hồi cuộc trần aiKhuyên mau tỉnh ngộ thì e ngạiCần sống cho đời ngoảnh mặt ngayĐau thương khốn khổ thì van lạyTất cả vì ta mặc đúng saiBán cả linh hồn vì thương mạiVô cảm bất nhân trái tim chaiÁm muội mê mờ đời băng hoạiCho là lý tưởng thật khôi hàiSao đi đầu độc chính nơi mìnhBằng nhiều kiểu cách thật hãi kinhVật chất hư danh gây lắm bệnhĐam mê nhục dục chốn phàm tìnhĐiều toàn có hại thì bám dínhTích lũy dồi dào lấy làm vinhVùi dập cuộc đời trong bất tịnhSay mùi trần tục quá vô minhVị kỷ hẹp hòi luôn nghĩ tínhKhông thỏa lòng mình sinh bất bìnhGặp người thành đạt thì tôn kínhThấy kẻ bần cùng lắm miệt khinhLừa lọc hơn thua thật lắm điềuKhông ngờ mất mát biết bao nhiêuNhững gì phước đức thì quá thiếuTội lỗi cuồng si lại thật nhiềuĐiều cần phải biết thì đâu biếtThứ toàn rác rưỡi lắm chắt chiuTrầm luân đọa lạc không lo liệuTục lụy phàm tình cứ ắp yêuBao điều ô trược ham dan díuGần thứ bợn nhơ thích nuông chiềuLỡ gặp thanh cao liền tính kiếuTội lỗi ngập tràn muốn được siêuCho mình như thế là thông tháiĐâu ngờ cuồng tính thật mỉa maiKhôn không trí huệ thành độc hạiChìm đắm lạc loài chốn trần aiKhôn mà lừa lọc nên khôn dạiDại biết quả nhân ấy dại khônKhôn vì tự ngã làm hư hoạiDại lo tu chỉnh tránh đọa đàySự nghiệp công danh đến thế nàoTình tiền hạnh phúc có ra saoThiếu đi bác ái cùng nhân đạoVẫn nghèo vô nghĩa tội biết baoTấm lòng rộng mở nhiều phước báuĐùm bọc thương yêu mới thật giàuVì đời phụng sự không phiền nãoCứu giúp muôn loài quá thanh caoCuộc đời một thoáng rất mong manhSinh ly tử biệt luôn sẵn dànhChập chờn ẩn hiện trong cô quạnhHết thời tay trắng phải cam đànhĐêm trường quạnh quẽ sương thấm lạnhTrăng soi vời vợi nước long lanhBầu trời bàng bạc sao lấp lánhCòn gì đâu hỡi lúc tàn canhDũng mãnh tu đi để ngõ hầuQuán triệt huyền cơ tỏ lý sâuVũ trụ chơn linh nên rõ thấuĐạo pháp thiêng liêng quá nhiệm mầuTiền nhân tỉnh ngộ còn lưu dấuChỉ đường dẫn lối thoát bể dâuPhật tính trong tâm luôn nung nấuQuang minh vũ trụ chứa một bầuBỏ hết giáo điều lý luận suôngXa rời hình thức với tấn tuồngChiếu soi bổn tánh bao tình huốngRa ngoài thông lệ chớ rập khuônNgày đêm ngủ nghỉ cùng ăn uốngThường tri chánh niệm mặc vui buồnBất chấp lo tu vì đã muộnLánh xa tất cả vạn sự buôngTranh thủ kiếp đời đừng lãng phíMót bòn công đức chớ màng chiTrở về nguyên thể thời vô thủyHòa nhập đại đồng cõi huyền viĐạo quả chưa thành không ngừng nghỉDũng mãnh truy tầm chớ luận suyĐánh tan bản ngã cùng tâm tríToàn là nhảm nhí có ra gìTa biết được mình từ vạn kỷChẳng còn bình giải với tin nghiDẹp sạch nghìn xưa từng tích lũyMuôn duyên chập choạng chỉ cười khìĐâu còn vướng bận điều khả dĩChẳng có vương mang bất cứ gìVắng bặt tâm tư không tác ýChỉ biết như nhiên bất tư nghìHiến dâng toàn thể cho chơn lýXa lìa sinh tử thật diệu kỳSống trong an lạc cùng hoan hỉQua rồi muôn thuở nỗi sầu biQuan sát thanh bình rời lý tríMở huệ quang minh thoát mê siHết cảnh luân hồi qua vạn kiếpTràn đầy bác ái với từ biCứu độ muôn loài còn đắm lụyTùy duyên bất biến quyết thực thiKhông còn đọa lạc dầu một tíCùng nhau thoát khỏi chốn trần ni.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 24 · Bài 175 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 24

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển