Thoát RaTập 29 · Bài 182

Ngôi nhà bịt kín tự ban sơCó cửa ta vào trú ngụ nhờTương duyên tác hợp thường che chởKết nghĩa thâm giao chớ hững hờTận buổi ban đầu là tạm bợVề sau gắn bó quá nên thơNhìn qua lỗ trống bầu trời mởThoát khỏi không gian sẵn đợi chờ.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 29 · Bài 182 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 29

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển