Tỉnh Ngộ — Tập 24 · Bài 97
Thấy nghe những việc không cầnNghĩ suy hiểu biết luần quần vẩn vơPhí đi hầu hết thời giờCho bao tạp nhạp mù mờ nhố nhăngSuốt ngày bận rộn lăng xăngBao thời nhốn nháo nhọc nhằn lầm thanTâm tư lo nghĩ bất anTrôi qua tàn lụi dở dang kiếp đờiĐừng vương tục lụy người ơi!Phong ba bảo táp tơi bời nhân sinhTrả vay trong cõi phàm tìnhBiết rồi vạn kiếp hãi kinh đã từngDầu cho thắng lợi lẫy lừngHoặc nhiều thất bại cũng đừng tiếc thươngTrải qua lắm nỗi đoạn trườngCòn gì đâu hỡi khói sương xa mờĐâu ngờ mình sống trong mơĐâu ngờ lạc lối xa bờ uyên nguyênTừ trong thế giới diệu huyềnTa có tất cả thiêng liêng nhiệm mầuHạt mầm ẩn chứa một bầuThường hằng bất tận tóm thâu vẹn toànMưu cầu tham vọng cỏn conĐam mê khoái lạc chẳng còn quang minhCưu mang bao thứ phàm tìnhHoàng đế giờ phải cầu xin ăn màyNếm mùi trần tục đắng cayLầm đường khổ lụy đêm dài lang thangĐong đầy bản ngã lây lanThôn tính chiếm đoạt bẽ bàng cho nhauTạo nên lắm cảnh thương đauCông danh ái dục khát khao lợi quyềnPhong trần vay trả triền miênChất chồng tham vọng thêm xiềng xích taTạo nên thế giới quỉ maGây nên lắm chuyện chính tà đúng saiTừ đây vạn sự phân haiTrùng trùng đối đãi đọa đày miên manĐịa ngục khai mở trần hoàngBiết bao tội nghiệp điêu tàn gớm ghêCàng tham thì lại càng mêCàng mê tham vọng não nề càng tăngCàng tăng tranh đấu càng hăngCàng hăng mê muội dãi dầu càng hơnKhông còn đạo lý nghĩa nhơnMất đi nguồn cội vong ơn phũ phàngDù ai khuyên bảo chẳng màngGây bao tội chướng lầm than hãi hùngXung đột hợp tác nhau cùngĐau thương bất hạnh muôn trùng bủa vâyLây lan ảnh hưởng đó đâyVậy mà cứ mãi ngất ngây say nồngĐau thương phủ khắp trần hồngGió mưa tuyết phủ mùa đông cơ hànMịt mù đen tối lầm thanNhân sinh chập choạng điêu tàn bi thươngDập dồn chồng chất đoạn trườngTầng tầng lớp lớp tơ vương nỗi sầuBơi trong bể khổ dãi dầuĐành cam chìm nổi nhuộm màu bi aiSinh linh chịu cảnh đọa đàyChập chờn lưu lạc lắt lay phận mìnhTựu trung vì bởi vô minhĐeo mang ấp ủ phũ phàng phàm phuQuẩn quanh trong chốn ngục tùMê mờ u ám mây mù bủa giăngĐêm dài không có bóng trăngĐen tối che phủ cách ngăn ánh hồngNgập tràn mưa gió bão giôngLàm sao thấy được mênh mông bầu trờiMau lên tỉnh ngộ người ơi!Buông đi tất cả xa rời bến mêThuận theo thiên lý mà vềHòa cùng toàn thể vẹn bề tâm linhNghĩa gì của tạm phàm tìnhPhù du ảo ảnh chập chờn mong manhTử sinh lảng vảng vây quanhDù gì đi nữa cũng đành biệt lyHữu hình hữu hoại tức thìChỉ là mộng huyễn có chi trường kỳMột thời ở cõi trần niPhát huy tất cả những gì thanh caoHàm linh vạn hữu dạt dàoBến bờ sẵn có hãy mau tìm vềThiêng liêng mầu nhiệm liền kềChẳng chấp vô trụ chẳng hề ngã nhânƠn trên hợp tác đỡ nângThầy tổ hộ độ ân cần khai thôngBây chừ nước chảy xuôi dòngCùng về bến giác biển đông hợp hòaTrỗi lên khúc nhạc hoan caChơn tâm hiệp nhất bao la nhiệm mầuTa cùng vũ trụ một bầuBiến hóa vô tận ngõ hầu thăng hoaTừ bi độ tận gần xaSiêu linh ứng hiện thoát ra ái hàNiết bàn luôn sẵn chờ taHoàn thành hạnh nguyện về nhà Như Lai.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 24
Cùng trong tập này
Tập 24 · Bài 95Rỗng ĐầyTừ không xuất hiện một vầng mâyTiếp nối muôn trùng khắp đó đâyĐọc bài →Tập 24 · Bài 99Trống VắngCùng nơi tích tụ tạo xô bồBẩn chật lam nham thật nhiễm ôĐọc bài →Tập 24 · Bài 94Đồng QuiAi đi ấp ủ một vầng trăngĐắm lụy say mê với chị HằngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.