Trăng Tình — Tập 31 · Bài 147
Vũ trụ u huyền thấp thoáng trăngLung linh lấp lánh chiếu tung tăngDiệu vợi bao la trong khoảng lặngMiên man vạn thuở vẫn thường hằngÂm thầm đối diện màn đêm vắngLặng lẽ soi vào bóng tối giăngNghìn xưa giữ vẹn luôn ban tặngVĩnh cửu tương phùng chẳng cách ngăn.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 31
Cùng trong tập này
Tập 31 · Bài 145Ta NóTổng thể đương nhiên vẹn mọi bềHài hòa thống nhất chẳng đi vềĐọc bài →Tập 31 · Bài 149Bản NgãCó thể đương nhiên đẹp tuyệt vờiĐang là tất yếu khắp cùng nơiĐọc bài →Tập 31 · Bài 144Vô TrụBất trụ nào buông được mất gìKhông tan chẳng hợp chớ mê siĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.