Trói Buộc — 08.06.2025
Chẳng có ai đâu buộc được taDo mình cố chấp khó phôi phaThân tâm khống chế đều hư giảBản thể vùi chôn mới gọi là…Tham cầu phụ thuộc nên tàn tạVọng tưởng nương nhờ quá thiết thaMù mờ yểm thế không buông xảChỉ thấy gai hồng mất cả hoa.
Diễn giải
Trong mê lầm, ta tưởng bị ràng buộc bởi thế giới. Nhưng kỳ thực, xiềng xích ấy được rèn từ chính vọng tưởng, từ sự chấp ngã và khát cầu trong tâm. Không ai có thể giam cầm ta ngoài ý niệm về “ta” và “của ta”. “Trói Buộc” không nói về nhà tù bên ngoài, mà khai thị một sự thật bên trong: chỉ khi thấy rõ bản chất hư huyễn của mọi ràng buộc, ta mới thực sự tự do. Tự do không đến từ việc phá vỡ, mà từ sự buông xuống – nhẹ như một cánh hoa lìa cành trong gió vô thường.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 07.06.2025TuỳĐời người thấm thoát quá âm uBám luyến làm chi chốn ngục tùĐọc bài →Đăng 09.06.2025Tri ThứcNão bộ bình thường tợ máy thôiThông tin tích luỹ quá xưa rồiĐọc bài →Đăng 06.06.2025Thoải MáiNếm trải xông pha mọi sự đờiNhân tình thấm thía chuyện đầy vơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.