Trời Thu — Tập 30 · Bài 89
Bầu trời trống vắng thật mênh môngDiệu vợi chìm sâu khuất ánh hồngVạn vật trầm tư ôm cõi mộngMuôn loài lặng lẽ ủ hoài mongVũ trụ vô biên luôn vẫn trốngCàn khôn bất tận mãi thanh trongNgoảnh lại nơi ta đang bất độngTrăng soi hội nhập ngập hư không.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 30
Cùng trong tập này
Tập 30 · Bài 87Kho TạpThu gom tạp nhạp rác vào mìnhGóp nhặt ôm đồm cõi hữu tìnhĐọc bài →Tập 30 · Bài 91Quay VềTrở lại nguyên sơ tự buổi đầuHoàn toàn trống vắng có gì đâuĐọc bài →Tập 30 · Bài 86Quan SátLặng lẽ giờ đây nhận diện điVào nơi nội thể nó đang gìĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.