Trong Sáng — 03.02.2026
Ta biết thực ra đâu biết gìBiết gì đi nữa cũng là chiLà chi ảo ảnh trong tâm tríTâm trí chập chờn cứ rù rìRù rì rủ rỉ toàn nhảm nhíNhảm nhí lằng nhằng chỉ mê siMê si chứa chấp bao tình lýTình lý biến đi rõ liền khi.
Diễn giải
Khi thấy rõ rằng “biết” chỉ là một lớp chuyển động của tâm, ta bắt đầu chạm vào sự trong sáng thật sự. Mọi suy nghĩ, lý lẽ, diễn giải… chỉ là tiếng thì thầm thoáng qua, không có tự tánh. Chúng sinh rồi diệt, đến rồi đi, không cần chống lại cũng chẳng cần tin theo. Chỉ cần nhận ra, là chúng tự tan. Trong khoảnh khắc không bám vào điều mình cho là hiểu, tâm trở nên nhẹ, rỗng và sáng. Chính nơi không còn tích chứa ấy, sự tỉnh thức hiển lộ — không do học được, cũng không do loại bỏ, mà do buông xuống.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 02.02.2026Vạn ThùTừ không biến hiện cảnh đời thườngXoay chuyển vạn năng mấy khi lườngĐọc bài →Đăng 04.02.2026Tường TriNghĩ suy vọng niệm chỉ phàm tìnhTựu trung tất cả cũng vì mìnhĐọc bài →Đăng 02.02.2026LửaToả sáng soi đường lữ khách điNồng thắm cảnh đời chốn trần niĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.