Trung Đạo — Tập 30 · Bài 121
Bất cập cho nên phải lụy đờiGây bao cố chấp khổ cùng nơiSang qua thái quá sầu vời vợiTiếp nối mông lung tận nẻo khơiNhốn nháo lăng xăng rồi chới vớiXôn xao tất bật lại chơi vơiTrung dung thống nhất lòng thư thớiTịnh lạc thanh bình dạ sáng ngời.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 30
Cùng trong tập này
Tập 30 · Bài 119Minh SưVạn loại muôn chung nó thế nàoDuyên phần cảnh ngộ có ra saoĐọc bài →Tập 30 · Bài 123Nhận DiệnThấp sáng niềm tin ngọn lửa hồngTừ nơi lặng lẽ bỏ hoài mongĐọc bài →Tập 30 · Bài 118Con NgườiỞ giữa trung tâm mọi nẻo đườngHài hòa tổng hợp khắp muôn phươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.